Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to Sinh Viên Đại Học Kinh Tế TPHCM. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
Truyện ngắn: KÍ ỨC HỌC TR̉; kô được hay v́ tác fẩm đầu tay
Topic Started: Mar 13 2005, 08:12 AM (1,239 Views)
Adminsanganly
Member Avatar
^v^-^_^SANG^v^-^_^
Administrator
KÍ ỨC HỌC TR̉
Sáng tác: Trần Khánh Sang
Tx.Tuy Hoà, tháng 10-2003

Mặt Trời sáng sớm đă lên, ánh nắng ấm áp của b́nh minh dường như xua tan được phần nào cái lạnh lẽo của mùa đông. Mùa đông năm nay đến sớm hơn mọi năm. Tôi không biết v́ lí do ǵ nữa, cũng có thể do tôi không xem dự báo thời tiết. Trên bầu trời chỉ có một màu trắng xoá trộn lẫn với những chấm đen nhỏ xíu-những chú chim cuối cùng bay về phương Nam tránh rét.
“Một ly cà phê nóng sẽ cho ḿnh một chút ấm áp”- tôi tự nhủ, tối qua tôi không được ngon giấc v́…bận suy nghĩ về hoàn cảnh của cô bé bán diêm trong một tác phẩm cùng tên.
“Thật là một hoàn cảnh đáng thương, ước mơ của cô bé thật nhỏ nhoi và trong sáng”-tôi nói một ḿnh-“liệu trên đời này có c̣n hoàn cảnh nào tương tự như thế không nhỉ?”-tôi hỏi và mong có câu trả lời dù cho tôi chỉ sống một ḿnh trong căn nhà rộng đến nỗi có thể làm văn pḥng cho cả một công ty. Ngồi bên cạnh ḷ sưởi cùng tách cà phê, h́nh dung về hoàn cảnh của cô bé bán diêm tôi lại nghĩ đến quá khứ của ḿnh. Người ta nói: “Dĩ văng chỉ là tiếc nuối”. Tôi cũng nghĩ như vậy. Những điều xảy ra trong quá khứ luôn tạo ra sự nuối tiếc cho người trong cuộc ở thời điểm hiện tại hoặc tương lai, nhưng không hẳn là tất cả. Tôi sống cuộc sống cô đơn này đă lâu lắm rồi, từ khi tôi sống độc lập với cha mẹ đến bây giờ-khi tôi đă năm mươi tuổi. Đến cơ quan, mọi người vẫn hay gọi tôi là sếp-cái đại từ xưng hô không được thân mật cho lắm-ít nhất là đối với tôi. Những lúc ở nhà rănh rỗi, tôi thường đọc sách hay nghe nhạc. Một ư tưởng chợt hiện ra trong suy nghĩ của tôi: “Tại sao ḿnh không nghe nhạc nhỉ?”. Nghĩ sao làm vậy, tôi lục t́m trong đống đĩa nhạc, gọi là đống là v́ chúng bừa bộn quá, sống độc thân mà.. Tôi chợt phát hiện ra một đĩa nhạc mà lâu lắm rồi tôi chưa nghe-chính xác là như vậy, có lẽ từ khi mua nó tôi chưa có thời gian rănh để nghe. Nh́n cái list, tôi chú ư đến bài “Người Thầy”. Không gian tĩnh lặng chợt chuyển ḿnh hoà cùng tiếng nhạc êm dịu, man mác buồn, cùng lời đọc nhẹ nhàng sâu lắng của cô ca sĩ làm cho tôi chợt nhớ đến câu chuyện năm xưa…Kí ức về người thầy chủ nhiệm năm nào chợt hiện về trong tâm trí của tôi: người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa…Tôi dường như không c̣n chú ư đến diễn biến xung quanh nữa. Dường như có một sức mạnh vô h́nh nào đó đă đưa tôi về với quá khứ-quá khứ trong suy nghĩ-quá khứ của ba mươi hai năm về trước, khi tôi mới mười tám tuổi. Lúc ấy tôi từng là học sinh cá biệt của lớp, sự cá biệt ở đây có một nghĩa khác với b́nh thường mà người ta thường nghĩ. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng phải dùng cái danh từ đó để nói về tôi khi c̣n ở học ḱ một lớp mười hai. Nói một cách cụ thể là, tôi đă rơi xuống một “vũng bùn” nhưng tôi không bị sa lầy trong vũng bùn ấy-có hai người đă giúp tôi thoát ra-thầy và Vinh-người bạn thân nhất của tôi cho đến bây giờ. Tôi c̣n nhớ như in câu chuyện ấy như nhớ về ngày sinh nhật của ḿnh vậy. Cánh cửa quá khứ dần mở, tôi lục t́m trong những sự việc xảy ra cách đây đă lâu lắm rồi…
“A, t́m ra rồi”-tôi reo lên khi t́m được câu chuyện ấy…
Lúc đó tôi là học sinh yếu kém –trong khoảng cuối học ḱ hai của lớp mười một và học ḱ một của lớp mười hai. Nhưng trước và sau đó tôi lại là một học sinh giỏi-có vẻ khó tin, nhưng đấy lại là sự thật. Mọi người cho rằng do tôi ham chơi, không biết phấn đấu. Họ chỉ nói đúng một phần nhỏ thôi, nhưng nguyên nhân sâu xa-có lẽ chỉ thầy và Vinh là hiểu rơ hơn cả. Lúc tôi học lớp mười trở về trước, tôi luôn dẫn đầu bảng xếp hạng. Đến năm lớp mười một, lớp tôi có một bạn mới-đó là Vinh-người học tṛ ở nông thôn theo gia đ́nh lên thị xă đă định cư. Chính v́ câu ta mà tôi đă tụt xuống hạng nh́, hạng nhất được nhường lại cho cậu ấy. Cứ như thế tôi măi không vượt qua cậu ấy ở các môn học trong khi tôi chỉ muốn ḿnh bám giữ măi cái hạng nhất ấy, nhưng không được. Và dù thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn phải đối diện với thực tế, chính điều đó đă làm cho tôi chán chường với việc học và với chính bản thân ḿnh. Con đường đến thành công, đến vinh quang trở nên khó đi đối với tôi trong lúc ấy. Người ta nói: “Trên bước đường thành công không có vết chân của kẻ lười biếng”. Câu nói ấy quả không sai, tôi đă khép ḿnh trong lớp vỏ bọc chắc chắn để cố giữ sự nguyên vẹn vô nghĩa của bản thân. Tôi đă sai lầm, nhưng cũng nhờ thầy và Vinh, tôi đă không sa lầy trong cái vũng bùn sai lầm đó.
Một hôm-khi tôi c̣n ở hạng nh́, thầy giáo giao cho tôi và Vinh giúp đỡ các bạn học yếu trong lớp, mỗi người làm một nửa công việc mà thầy giao. Vinh đă làm rất tốt nhiệm vụ mà thầy giao. Với trí óc tuyệt vời của ḿnh, Vinh như một đ̣n bẩy đă bẩy kiến thức của các bạn lên một tầm cao hơn, có lẽ v́ thế mà Vinh vất vả và tiều tụy hơn trước nhiều. Cũng phải thôi, là một người con hiếu thảo, không những Vinh phải chăm sóc em nhỏ, phải tự học, kèm cặp bạn bè mà Vinh c̣n giúp đỡ gia đ́nh trong công việc đồng áng. Nhà Vinh nghèo lắm, cuộc sống thiếu thốn chứ không được như tôi, nhưng Vinh là một con người rất đáng được khâm phục v́ cậu ấy biết vượt qua hoàn cảnh. Vinh được thầy cô, bạn bè, thầy cô và bà con lối xóm hết mực thương yêu. Lại nói về tôi-một con người ích kỉ, tôi nhân cơ hội này-cơ hội mà tôi cho là ngàn năm có một: thay v́ làm tốt công việc thầy giao, tôi đă để cho những bạn học yếu tự học lấy. Các bạn này đă t́m đến Vinh, thế là Vinh đă vất vả nay lại càng vất vả hơn. Tuy rằng tôi có tụt hạng nhưng vẫn là một học sinh giỏi của lớp. Tôi nghĩ rằng có như vậy th́ Vinh sẽ không c̣n thời gian cho việc học hành và sẽ sa sút, và như thế th́ tôi sẽ dễ dàng “lấy lại những ǵ đă mất”. Nhiều lần Vinh hỏi tôi:
“Tại sao Hùng-tên tôi, lại không giúp đỡ các bạn?”
Tôi trả lời Vinh với giọng điệu của một kẻ ngang tàng: “Hừ tao không muốn, chỉ tụi nó th́ lấy đâu ra thời gian mà tao học nữa”
“Được rồi, vậy để Vinh kể cho Hùng nghe câu chuyện này nhé, Hùng muốn nghe không”. Vinh nói một cách nhỏ nhẹ.
Vốn tính ṭ ṃ nên tôi cũng muốn nghe xem sao: “Được, mày kể đi, tao nghe!”.
Vinh bắt đầu kể, giọng Vinh nhẹ nhàng: “Có hai hạt lúa nọ được giữ lại làm hạt giống v́ cả hai đều là những hạt lúa tốt, to khoẻ và chắc mẩy. Khi người chủ định đem chúng đi gieo th́ hạt thứ nhất nghĩ: dại ǵ ta phải theo ông chủ ra đồng, ta sẽ tan nát mất, tốt nhất ta nên t́m một nơi lí tưởng để trú ngụ. Và nó lăn vào một góc khuất, chẳng ai t́m ra nó nữa. C̣n hạt thứ hai th́ ngày đêm mong được ông chủ mang gieo xuống đất. Nó thật sự sung sướng khi được bắt đầu một cuộc đời mới. Thời gian trôi qua, hạt thứ nhất chết dần chết ṃn v́ nó không nhận được nước, ánh sáng…Trong khi đó, hạt thứ hai tuy nát tan trong đất nhưng từ thân nó lại mọc lên cây lúa vàng óng trĩu hạt. Nó mang đến cho đời những hạt lúa mới…”
“Hùng cũng vậy, hăy can đảm bước đi, âm thầm chịu nát tan để góp cho cánh đồng cuộc đời một cây lúa nhỏ-đó là sự lựa chọn của hạt giống thứ hai. Vinh hi vọng đó cũng chính là sự lựa chọn của Hùng và Vinh khi đứng trước cánh đồng cuộc đời bao la này, ḿnh hi vọng Hùng hiểu những ǵ ḿnh nói”, Vinh lại từ tốn nói.
Không gian dường như tĩnh lặng và chỉ có bộ óc của tôi là hoạt động hết công suất. Đầu óc của tôi quay cuồng v́ lời nói của Vinh, những lời lẽ mà bất cứ ai nghe cũng phải suy nghĩ. Không phải tôi không hiểu những ǵ Vinh nói mà tôi đang tự trách ḿnh. Tôi đă quá xem thường Vinh-một con người mang nhiệt huyết thanh niên và luôn luôn biết cảm thông, chia sẻ vui buồn với bạn bè. Tôi đă mất hơn nửa giờ đồng hồ để về tới nhà mặc dù những ngày khác tôi chỉ mất hơn mười phút. Rồi năm học lớp mười một dần trôi, tôi vẫn c̣n thờ ơ trước những lời nói của Vinh. Tuy không c̣n ư chí trả thù nhưng trong tôi vẫn c̣n giữ một mối ác cảm đối với Vinh về chuyện học hành. Những ngày tháng cuối cùng của năm học tôi như người mất trí, học hành sa sút hẳn đi. Ngoài Vinh ra chẳng có ai gần gũi khuyên nhủ tôi. Nhưng tôi vẫn trở thành một học sinh cá biệt về mặt học lực lẫn hạnh kiểm. Tôi đến lớp chỉ để chơi, tham gia vào những băng nhóm thanh niên hư hỏng và thường gây mất an ninh trật tự. Ngay cả ban giám hiệu cũng muốn “sa thải” tôi. Rồi đến năm học lớp mười hai, thầy đă đến như muôn ngàn tia nắng. Tôi c̣n nhớ rơ dáng vẻ của thầy một cách tường tận như thể đó chính là tôi vậy. Dáng thầy mảnh khảnh, màu dap ha mưa nắng, mái tóc đă bạc đi v́ bụi phấn. Với chiếc áo đă sờn đôi vai, ngày ngày thầy đến trường bằng phương tiện là chiếc xe đạp đă cũ kĩ-h́nh ảnh luôn gợi lên trong tâm trí tôi ḷng trắc ẩn. Học ḱ đầu của lớp mười hai trôi qua nhanh như cḥm mây lang thang lướt nhẹ trên bầu trời khi cơn gió mùa thu thoang thoảng thổi qua. Lần này tôi xếp ở một vị trí gần như cuối sổ. Bức xúc về chuyện này, thầy không thể không can thiệp v́ thầy đă nghe các bạn kể về tôi. Một ngày thứ bảy trời âm u, sau khi tan học thầy đưa tôi về nhà thầy. Thầy bảo rằng thầy muốn nói chuyện với tôi. Sau mười lăm phút đi bộ cùng thầy, trước mắt tôi hiện ra một căn nhà tồi tàn. Tôi thật sự bàng hoàng, lúc đầu tôi cứ ngỡ đó là một căn nhà bỏ hoang. “Em vào đi!”-thầy nói và mỉm cười, có lẽ thầy biết tôi đang nghĩ ǵ. Bước vào căn nhà, tôi nh́n quanh một lượt: chẳng có vật ǵ đáng giá. Tôi ngạc nhiên khi nh́n thấy một bức ảnh trắng đen chụp một người phụ nữ bồng một đứa bé khoảng chừng hai tuổi treo ở pḥng khách. Nói là pḥng khách nhưng thực ra đó cũng chính là nơi sinh hoạt của thầy. Tôi ngạc nhiên về bức ảnh nên cất tiếng hỏi: “Tại sao thầy lại treo bức ảnh này ở đây mà không phải là một bức tranh thiên nhiên tươi đẹp?”
“Ồ, đó chính là bức ảnh chụp người vợ và đứa con yêu quí của thầy, mới đó mà đă hai mươi năm trôi qua. Tất cả c̣n lại bây giờ chỉ là tro bụi mà thôi, thời gian chỉ có thể bào ṃn đi tuổi tác và sinh lực của người ta chứ không thể bào ṃn đi cảm xúc được. Đối với thầy, chỉ có nỗi buồn mới tạo ra cảm xúc chân thật”-thầy nói nhẹ nhàng nhưng đă để lộ hai hàng nước mắt, tuy không nhiều nhưng cũng đủ để tôi nhận ra.
“Xin lỗi thầy v́ em đă gợi lại chuyện buồn của thầy!”-tôi nói với vẻ mặt hối hận đồng thời thắp một nén nhang nơi bàn thờ. Tôi lại nghĩ về cha mẹ của tôi, hẳn họ sẽ buồn lắm khi biết tôi học hành sa sút thế này. Ba mẹ tôi bận lắm nên cũng ít quan tâm đến việc học hành của tôi v́ họ nghĩ rằng tôi vẫn dẫn đầu lớp. Thỉnh thoảng mẹ tôi vẫn hỏi thăm tôi về t́nh h́nh học tập và thường hay nhắc nhở tôi nữa.
“Hùng à, thầy muốn nói chuyện với em một cách nghiêm túc, được chứ?”-thầy nói nhưng vẫn giữ thái độ b́nh thản. Tôi chợt nhận ra tấm long khoan dung và tấm ḷng hết ḷng v́ học tṛ của thầy. Lúc đầu tôi chẳng hài ḷng lắm, nhưng rồi lại muốn nói chuyện cùng thầy.
“Hùng, thầy muốn biết lí do v́ sao em lại học hành sa sút như vậy?”-thầy hỏi nhưng không mang giọng điệu của lời trách móc.
“Vâng, thầy đă hỏi th́ em cũng chẳng giấu làm chi nữa”-tôi nói trong tâm trạng nôn nao về lí do mà tôi đă giấu kín bấy lâu nay…
“Bây giờ th́ em đă học yếu rồi, chẳng ai giúp được cho em đâu”-tôi nói với dáng vẻ thờ ơ.
“Bác Hồ đă nói: không có việc ǵ khó; chỉ cần có quyết tâm, thầy tin rằng em chẳng phải mất nhiều thời gian để lấy lại những kiến thức đă mất đâu”-thầy từ tốn nói.
“Thầy à, có người nói: tŕ chậm một việc dễ sẽ biến việc dễ thành việc khó, tŕ chậm một việc khó sẽ biến việc khó thành việc không thể làm nổi. Em học yếu trong một thời gian không phải là ngắn, đôi khi em cũng muốn cố gắng làm lại từ đầu nhưng quả thật điều đó không thể làm được”-tôi nói và nghĩ rằng thầy chẳng c̣n lí lẽ để khuyên tôi được nữa.
“Ừ, thầy cũng đă từng nghe câu nói: có người không dám bước đi v́ sợ găy chân, nhưng nếu v́ sợ găy chân mà không dám bước đi th́ khác nào chân đă găy. Em nói em có cố gắng nhưng em lại sợ sự cố gắng của em là hoài công, như vậy th́ rất khó để em có thể học giỏi lại như xưa. Con người ta nếu muốn thành công th́ ngoài năng lực của bản thân cần có them sự quyết tâm và ḷng kiên nhẫn. Những thất bại của em trước kia sẽ là ngọn đuốc soi đường cho em đến với thành công”-thầy nói chậm răi, có lẽ thầy muốn tôi hiểu sâu sắc hơn.
“Vậy thầy thử nghĩ xem, trước đây em chưa hề biết đến hạng nh́, mà từ khi có Vinh, em đă tụt hạng”-tôi nói nhưng không giấu được vẻ mặt cau có. “Em chỉ muốn ḿnh xếp hạng nhất thôi”-tôi tiếp tục khẳng định ư nghĩ của ḿnh mặc dù tôi đă hiểu hết những điều thầy nói, có lẽ v́ tôi quá ngoan cố.
“Hùng à, khi sự việc xảy ra không như mong muốn, em đừng tuyệt vọng v́ mọi việc diễn ra đều có chủ đích.
Em sẽ đạt được điều đó dù cho cách thức để đi đến đích đôi khi không như mong đợi, cuộc sống sẽ không phụ những kẻ có ḷng. Thầy nói như thế không có nghĩa là dung thủ đoạn để vươn lên mà phải dùng chính sức lực của bản thân, hăy tin vào chính bản thân ḿnh, em nhé.”-thầy nói.
Tôi im lặng v́ câu nói của thầy: “Ừ, tại sao ḿnh không nghĩ đến điều này nhỉ?”
Thầy tiếp tục nói: “Và khi đă thành công, đừng ru ngủ ḿnh trên thành công đó, hăy đặt ra mục tiêu lớn hơn, hăy phấn đấu để thành công, thầy và Vinh sẽ giúp đỡ em”.
“Đúng vậy, thầy và ḿnh sẽ giúp đỡ Hùng”-tiếng nói của Vinh vọng lại từ phía sau ngôi nhà. Th́ ra thầy đă sắp đặt sẵn mọi việc. Tôi dường như thức tỉnh trước cơn mê.
“Trời sắp mưa rồi, vả lại chắc ba mẹ đang mong em ở nhà, thầy tin rằng em hiểu những ǵ thầy nói, bây giờ Vinh sẽ đưa em về”. Chúng tôi chào thầy và cùng ra về, đồng thời tôi cũng không quên một lời cảm ơn đến thầy và Vinh.
Trên con đường ven cánh đồng lúa xanh ngát bạt ngàn, hương lúa chin toả khắp nơi, tôi thấy nhẹ nhàng và thanh thản vô cùng, tôi cảm nhận được ư nghĩa mà thầy nói với tôi. Hai ḍng lệ tuôn rơi nơi g̣ má của tôi, tuy không bật thành tiếng khóc nhưng nó chứng tỏ một điều: tôi đă thật sự thức tỉnh. Rồi cơn mưa ập đến xoa dịu đi những buồn đau, những suy nghĩ sai trái của tôi. Tôi đă nói một câu mà tôi nghĩ rằng lúc nói câu ấy tôi thật can đảm: “Vinh ơi, chúng ta làm bạn thân của nhau được không?”
Tôi nghĩ rằng Vinh sẽ gạt ngay những ư kiến của tôi nhưng tôi đă sai lầm một lần nữa khi Vinh đồng ư ngay sau khi nghe lời đề nghị của tôi. Cả hai đứa cùng cười. Tôi ngước nh́n lên bầu trời: một màu trắng xoá giống như tâm trí của tôi không c̣n sự thù hận nữa. Năm học lớp mười hai kết thúc, tôi và Vinh xếp ở vị thứ nhất đồng hạng. Chúng tôi vào đại học khi đă chọn cho chính ḿnh “một con đường riêng”…
Bài hát cũng vừa kết thúc, tôi lắng nghe câu cuối cùng: “Dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưng ngàn năm làm sao em đếm hết công ơn người thầy”.
“Vâng, thầy ơi dẫu ngàn năm trôi qua em cũng không thể đếm hết công ơn của thầy”-tôi nói thành tiếng…
Tách cà phê cũng vừa hết, tôi xem tờ lịch: “Ồ, hôm nay đă là ngày 19-11 rồi, vậy ngày mai là ngày Nhà Giáo Việt Nam”. Thầy tôi đă đi xa, thầy đă trở về cát bụi để sum họp cùng gia đ́nh nhưng tôi cứ ngỡ rằng thầy vẫn bên tôi, d́u dắt tôi trong suốt cuộc đời này.
Giờ đây, bước đi trên nấc thang danh vọng nhưng làm sao tôi có thể quên được thầy và Vinh, vị thần của sự thành đạt trong tôi.

Hết.

<span style='font-family:Arial'><marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Đêm xưa có một gă khờ</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống trăng rồi khóc trang thơ đời ḿnh</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Uống thơ rồi khóc cuộc t́nh</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống t́nh rồi khóc một ḿnh dưới trăng</span></marquee>
</span>

http://www.vitinh.de/ihtml/ihtml_menu.htm<==tự học HTML

Lay link nhac so!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Truyện Các Lọai - Tục Ngữ - Danh Ngôn · Next Topic »
Add Reply