| Welcome to Sinh Viên Đại Học Kinh Tế TPHCM. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Truyện ngắn: Lặng Lẽ Mùa Xuân | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Mar 13 2005, 08:14 AM (876 Views) | |
sanganly
|
Mar 13 2005, 08:14 AM Post #1 |
![]()
^v^-^_^SANG^v^-^_^
![]()
|
Lặng Lẽ Mùa Xuân Sáng tác: Trần Khánh Sang Tx. Tuy Hoà, 3-2004 Ḿnh ơi…ḿnh…dậy đi ḿnh ơi…đă hơn tám giờ rồi-tiếng vợ tôi gọi. “Ǵ vậy, em cho anh ngủ thêm tí nữa nào, anh mệt quá!”-tôi đáp một cách nhanh chóng như thể không muốn mất thêm thời gian. Tối hôm qua, đón giao thừa xong tôi đă gặp mấy người bạn cũ, thế là cả bọn dẫn nhau đi…nhậu. “Ḿnh ơi, ḿnh quên là chúng ta c̣n phải đi tảo mộ nữa à, không đi bây giờ th́ trễ đấy. Ḿnh dậy đi, em cần phải chuẩn bị vài thứ”-tiếng vợ tôi vang lên từ dưới bếp. Có lẽ trong thời gian tôi nhớ lại những việc ḿnh đă làm tối hôm qua th́ vợ tôi đă kịp xuống bếp. Tôi mệt nhoài không muốn dậy nhưng có việc quan trọng hơn là…ngủ. Sau khi vệ sinh cá nhân và thay quần áo, tôi xuống bếp; gọi là bếp nhưng thực ra đó là một căn pḥng khá rộng, nó c̣n được sử dụng cho các sinh hoạt khác. Tôi rất hài ḷng với cách bố trí đồ vật của vợ tôi-đó là một người phụ nữ khá xinh đẹp và đảm đang. “Ḿnh ơi, chúng ta đi thôi”-câu nói của vợ tôi đă cắt ngang sự b́nh luận của tôi. Ngoài kia, trên bầu trời cao, vẫn c̣n sót lại một vài chú én nhỏ bay từ phương Nam về các phương Bắc để cùng muôn loài đón một mùa xuân mới. Tết này thật rộn ràng, có lẽ là hơn hẳn năm ngoái. Tôi dùng từ “có lẽ” v́ tôi chỉ đoán thôi. Vợ tôi mang theo một lẳng hoa, một bó nhang, và tất nhiên là không thiếu một số loại trái cây mà sinh thời Phong-anh bạn tôi-rất thích, không biết Ngọc-tên vợ tôi-mua chúng ở đâu, v́ chúng rất hiếm. “Ấy chết, em quên một thứ, ḿnh chờ em tí nhé”-Ngọc nhí nhảnh nói và vội bước xuống bếp. Tik…tăk…,chuông đồng hồ đă điểm chín tiếng. Trong khi chờ Ngọc, tôi bước vội ra ngoài sân để chứng kiến rơ nét hơn về cái “thế giới bên ngoài”. Một mùi hương thoang thoảng thoáng qua mũi tôi. “Ôi ḱa”-tôi reo lên khi trước mắt tôi là một bông hoa lan thật đẹp. Nó thật rực rỡ. Mới hôm qua vẫn c̣n trong búp, vậy mà chỉ sau một đêm nó đă nở rộ rồi, đó là một nhánh lan rừng mà Phong rất thích, tôi đă mang nó về nhà chăm sóc như một kỉ vật cuối cùng của anh, mới đó mà đă mười năm rồi. Điều ḱ lạ là nó chỉ nở vào dịp tết mà thôi, và tất nhiên năm nay cũng không ngoại lệ “Ta đi thôi anh”-tiếng vợ tôi ở phía sau. “Ồ, cành lan đă nở rồi ḱa, đẹp quá phải không anh?. Chúng ta đi tảo mộ về rồi sẽ ghé thăm chị Thảo phải không anh, em thấy chị ấy cứ sống cô đơn hoài, chẳng chịu lấy chồng. Nhưng chị ấy rất tốt bụng, vẫn hay giúp đỡ hàng xóm lắm”. “Em không biết lí do đâu”-tôi cất tiếng nói sau một hồi lắng nghe những ǵ Ngọc nói. “A, anh cho rằng em không biết, vậy chắc chắn là anh biết rồi, sao anh không kể cho em nghe vậy, ghét anh quá, không đi với anh nữa đâu”. “Được rồi, đi rồi anh kể cho mà nghe”-tôi nói như thế v́ biết rằng Ngọc chỉ “giận yêu” tôi mà thôi. Cuộc sống của chúng tôi rất hanh phúc, chẳng bao giờ xảy ra xung đột cả-cũng dễ hiểu thôi: Ngọc là một người vợ tốt, lại biết sống có nghệ thuật-ngay cả mẹ tôi là người khó tính mà vẫn rất hài ḷng về Ngọc nữa là. Chúng tôi đi bộ trên đường ṃn, để cùng hít thở không khí trong lành, và vui cùng mùa xuân. Không khí thật trong lành, thỉnh thoảng lại có những cơn gió nhẹ mang theo sau nó những mùi hương quyến rũ của những nụ hoa mới nở. Vợ chồng tôi cười nói huyên thuyên, tiếng chim hót cùng những tiếng ŕ rào của những hàng cây hai bên lề đường tạo thành một thứ nhạc âm nghe thật du dương, nó làm tôi nhớ về quá khứ-khi c̣n ở trong hang ngũ quân đội. Đất nước đă chuyển ḿnh, phát triển cùng thế giới nhưng những tàn tích c̣n sót lại của cuộc chiến tranh th́ vẫn c̣n đó-nó hằn sâu trong tâm hồn mỗi người chúng tôi. Có chứng kiến và có tham gia vào các trận đánh th́ mới thấy được sự tàn khốc của chiến tranh. Bao nhiêu người đă vĩnh viễn ra đi, bao nhiêu mùa xuân đă trôi qua, để lại cho ngày nay người người sống trong thái b́nh, hạnh phúc…Thấp thoáng, nghĩa trang đă hiện ra trước mắt vợ chồng tôi “Đến rồi ḿnh ạ”-vợ tôi nhanh nhảu đáp lại câu hỏi: “đến chưa hả em?” của tôi. Thật ra th́ tôi có thể tự trả lời câu hỏi ấy, nhưng tôi muốn phá vỡ sự im lặng từ lúc tôi đang bận suy nghĩ đến bây giờ. Xa xa, những ngôi mộ hiện ra, kèm theo là những thân nhân của người đă khuất. Không gian không c̣n yên tĩnh nữa. Tiếng động cơ xe máy, tiếng gọi nhau í ới và nhiều thứ tạp âm khác làm cho nghĩa trang náo nhiệt hẳn lên. Mộ của Phong nằm khuất sau một ngôi mộ mới xây. Cả hai vợ chồng đều ngạc nhiên khi nh́n thấy một dĩa đựng trái cây-những loại trái cây mà Phong rất thích, được đặt ngay ngắn và sắp xếp có trật tự. Trong lư hương vẫn c̣n mấy nén nhang chưa tàn. “Ai đă làm chuyện này?”-tôi tự hỏi “Ḿnh ơi, ḿnh có nh́n thấy không, đĩa trái cây kia, ai đă đặt nó ở đây, lại là những thứ trái cây mà anh Phong rất thích nữa chứ?”-tiếng vợ tôi cất lên, cô ấy không khỏi ngạc nhiên v́ điều này. Một phút suy nghĩ, tôi chợt nhận ra rằng: ngoài hai vợ chồng tôi là những người biết rất rơ loại trái cây mà Phong thích, th́ c̣n có một người thứ ba-v́ Phong không c̣n thân nhân trên đời này nữa, đó chính là Thảo. Và nếu như vậy th́ chẳng có ǵ đáng phải ngạc nhiên cả. Mọi năm vợ chồng tôi đi sớm, năm lại lại đi trễ. Có lẽ Thảo không muốn hai chúng tôi biết rằng cô ấy làm việc này nên đă làm một cách âm thầm. Chúng tôi tiến lại gần mộ Phong và bắt đầu lễ cúng, và vẫn để nguyên “hiện trường” của Thảo. Cắm xong mấy nén nhang, vợ chồng tôi ngồi nghỉ bên cạnh ngôi mộ. Tiếng Ngọc cất lên “Anh Thiện-tên của tôi-à, em không thể biết được ai đă viếng mộ anh Phong trước chúng ta. Chỉ có hai vợ chồng ḿnh là biết rơ anh Phong thích ăn loại trái cây nào thôi mà. Không lẽ lại có một sự trùng hợp ngẫu nhiên, c̣n nếu có sự trùng hợp th́ ai là người viếng mộ, anh Phong đâu c̣n người thân trên đời này?” “Em không biết cũng phải v́ anh đă nói cho em nghe điều này bao giờ đâu. Người viếng mộ Phong chính là Thảo đó em à”-tôi nhanh nhẹn trả lời. “Sao, chị Thảo gần nhà ḿnh hả anh? Em thấy chị ấy sống cô đơn quá, không bè bạn. Mà sao chị ấy chẳng chịu lấy chồng nhỉ. Bây giờ chỉ dựa vào vườn rau và đàn gia cầm để sống th́ thật quá khó khăn cho một người phụ nữ, thỉnh thoảng em vẫn thấy chị ấy khám bệnh không công cho mọi người. Chị ấy quả là người tốt bụng và giàu nghị lực”. “Đúng vậy em ạ, Thảo là một người như thế đó, để anh kể cho em nghe chuyện này” “Chuyện ǵ vậy anh, chuyện của chị Thảo à, anh kể đi, em nghe”-vợ tôi hấp tấp, có lẽ v́ cô ấy ṭ ṃ. “Chiến tranh qua đi đă mười năm, em không tham gia vào những trận đánh nên không biết được sự khốc liệt của nó đâu…”-tôi bắt đầu kể. “Cũng phải thôi anh ạ, em chỉ quan sát các anh đánh trận thôi”-Ngọc nói như muốn chứng minh rằng điều tôi vừa nói là đúng . “Anh, Phong là hai người bạn học chung một lớp…”-tôi kể tiếp. * * * Cuộc sống làng quê vốn khó khăn đă đưa bọn anh từ chỗ người dưng nước lă thành hai người bạn thân thiết của nhau. Bọn anh có một mảnh vườn nhỏ cùng một băi đất rộng trên sườn núi. Ngày ngày, bọn anh thả trâu vào đấy, cùng cho trâu ăn, vui đùa, trồng trọt và đôi khi thu hoạch vụ mùa nữa…Số tiền kiếm được, hai đứa đem phụ giúp gia đ́nh, trang trải học phí, số c̣n lại dành để mua thêm cây giống.Thời gian cứ trôi dần đi, mới ngày nào c̣n chạy tung tăng ngoài mưa, thế mà giờ đây đă hơn hai mươi tuổi. T́nh bạn của bọn anh ngày càng vững bền. Gia đ́nh anh coi Phong như con cháu trong nhà, phía gia đ́nh Phong cũng vậy. Hai đứa làm việc ǵ cũng thường rủ nhau, và không bao giờ có bất hoà, xung đột cả… Rồi bọn anh ra đi theo tiếng gọi của Tổ Quốc. Thật là may mắn, hai đứa cùng được chiến đấu chung trong một đơn vị. Bọn anh liên tiếp lập nhiều chiến công, được thủ trưởng khen ngợi, nhưng hai đứa vẫn thường nhường chiến công cho nhau. Ở mỗi tiểu đội đều có một cô y tá làm nhiệm vụ chăm sóc thương binh. Chẳng may cô y tá chỗ anh bị trúng đạn đă hi sinh. Đơn vị của anh tiếp nhận một cô y tá mới-đó chính là Thảo. Không giống nhiều cô gái khác-Thảo là một người con gái dũng cảm, yêu nước, biết hành động theo lẽ phải. Thảo trốn nhà để phục vụ cho Tổ Quốc, cho thương binh. Cô ấy là người con gái tốt bụng, xinh đẹp…Những đức tính ấy khiến cho Thảo được rất nhiều anh em quí mến, anh và Phong cũng nằm trong số đó. Những lúc rănh rỗi, cả ba đứa bọn anh: anh, Phong và Thảo vẫn hay vào rừng kiếm những cây thuốc và trái cây. Mỗi khi nhận trái cây mà bọn anh cho, Thảo lại cười-nụ cười với đôi má lúm đồng tiền làm cho Thảo thật đáng yêu. Thời gian trôi qua, cả anh và Phong đă thừa nhận rằng không biết ḿnh đă yêu Thảo từ lúc nào. Về phía Thảo, cô ấy vẫn tỏ ra là một người hồn nhiên, chưa vướng bận vào chuyện t́nh cảm. Rồi một hôm. “Anh Phong, có chuyện ǵ mà anh buồn vậy?”-Thảo cất tiếng hỏi khi thấy Phong từ pḥng chỉ huy đi ra. “Ngày mai anh phải chuyển đơn vị rồi, đơn vị bên cạnh đang thiếu người em ạ, anh cùng một số anh em khác sẽ qua bên đó tiếp viện”. “Sao, anh đi thật à, thế c̣n anh Thiện, anh ấy có đi không anh?”-Thảo hỏi với giọng hơi buồn, cũng phải thôi, ba đứa chơi thân với nhau, giờ đây kẻ đi người ở, làm sao không buồn được cơ chứ. “Thiện sẽ ở lại đây em à” “Thế anh Thiện đâu rồi hả anh?”-Thảo hỏi. “Thiện có việc bận phải đi từ sáng sớm, có lẽ chiều tối ngày mai nó mới về. Khi Thiện về th́ anh cũng đă lên đường rồi. Thật đáng tiếc, anh phải chuyển đơn vị, chiến đấu không biết sống chết ra sao, vậy mà trước khi đi vẫn không được gặp nó, có lẽ phải phiền em chuyển giúp anh lời chúc sức khoẻ và sự b́nh an khi nó về, được không Thảo?” “Vâng ạ, em sẽ chuyển những lời chúc của anh đến anh Thiện, nhưng em nghĩ hai người sẽ gặp nhau thôi mà, anh không nên nói những điều gàn dở!” “Thảo à, anh có một đề nghị trước khi lên đường!” “Vâng, anh nói đi, nếu được em sẽ thực hiện” “Ừ, anh muốn…anh muốn…” “Anh Phong à, có chuyện ǵ th́ anh cứ nói, đừng ngại, chúng ta đều là những người thân thiết mà, phải không anh”-Thảo nói nhẹ nhàng v́ cô ấy muốn Phong giảm bớt đi sự rụt rè. “Em có thể đi ra bờ suối với anh bây giờ không?”-Phong đề nghị “Vâng, được ạ, chúng ta đi thôi anh, trời sắp tối rồi”-Thảo đáp lại. Chiều tàn dần, ánh tà dương sắp tắt, hai bên đường cỏ cây héo úa, héo úa v́ bom đạn của giặc. Ḍng suối nhỏ hiện ra trước mắt họ. Ánh hoàng hôn, chân trời màu đỏ hồng, ḍng nước nhẹ trôi, gió nhẹ nhàng thổi…khiến cho cảnh vật trở nên thật buồn bă, buồn bă như cuộc chia ly vậy. Đây là lần hẹn ḥ đầu tiên với người khác giới của Phong cũng như của Thảo. Thảo một mặt muốn Phong vui vẻ trước khi lên đường, một mặt cô có t́nh cảm với Phong nên nhận lời mà không một phút do dự. Họ ngồi bên nhau, nói chuyện thật lâu. Đến khi trời sẫm tối, không thể ở lại nữa, họ đứng lên chuẩn bị đi về. Bỗng Phong nói một câu, tiếng cậu ấy nhỏ nhẹ và rụt rè. “Thảo à, anh muốn nói với em một câu, rằng…rằng…anh…em…” “Anh Phong à, em đă nói rồi, anh cứ nói đi, đừng ngại”-Thảo mỉm cười v́ sự rụt rè của Phong, tuy nhiên cô không đoán được Phong định nói ǵ với ḿnh. “Anh muốn nói là anh…y…ê….u…em” Phong và Thảo đều đỏ mặt sau câu nói ấy. Cũng phải thôi, Phong th́ mạnh dạn trong mọi chuyện, c̣n chuyện t́nh cảm th́ không, Thảo cũng vậy. “Anh Phong à, em mến cả hai anh: anh và anh Thiện, nhưng chuyện t́nh yêu th́…thôi, anh cứ xem như em chưa dám nghĩ đến đi”-Thảo nhỏ nhẹ đáp. “Anh chờ em một tí nhé, em đến chỗ này một tí, hôm qua em phát hiện một cây thuốc, anh không cần phải đi với em đâu, em đi một tí rồi quay lại thôi”-Thảo nói như vậy v́ cô không biết giải thích như thế nào với Phong về chuyện t́nh cảm của ḿnh, thực ra đó chỉ là một cái cớ, Phong cũng biết điều ấy nên anh làm theo lời Thảo yêu cầu mà không cần phải hỏi lại. “Anh Phong, cứu em với…!”- tiếng Thảo vọng lại từ phía bụi cây nhỏ phía xa. Ngay lập tức Phong chạy đến và anh thấy một con rắn lục đầu đỏ-một loại rắn khá độc, mà nếu không sơ cứu và chữa trị có thể nguy hiểm đến tính mạng của người bị nó cắn. Thảo đă bị con rắn ấy cắn vào chân v́ cô vô ư không nh́n thấy nó. Phong sơ cứu cho Thảo theo lời cô chỉ dẫn. Cũng may đơn vị c̣n huyết thanh chống nộc độc của loại rắn này mà Thảo thoát chết. Cô cảm ơn Phong và tự tay nấu cho anh những món ăn mà anh thích. Đêm ấy, mọi người ai cũng yên giấc trừ các chiến sĩ trực gác, Phong và Thảo, hai người tṛ chuyện suốt đêm… Sáng hôm sau, giờ phút chia tay cũng đă đến, Phong đă chuẩn bị xong xuôi để có thể lên đường ngay, nhưng anh và Thảo vẫn c̣n quyến luyến nhau. Đến lúc Phong đi được vài chục mét th́ Thảo nhanh chân chạy theo. “Anh Phong, chờ em với…!”-Thảo cất tiếng gọi. “Có chuyện ǵ vậy Thảo, em muốn nói với anh điều ǵ à?” “Vâng ạ, anh lên đường nhớ cẩn thận, cố gắng giữ ǵn sức khoẻ, anh phải chiến đấu hết ḿnh, đất nước cần các anh!” “Ừ, anh biết rồi, cảm ơn em nhé. Thôi, không c̣n sớm nữa, anh phải đi đây”-Phong nói. “Anh chờ em nói một câu nữa rồi đi”-Thảo yêu cầu. “Ừ, em nói đi, anh nghe”-Phong đáp “Em…em…”-Thảo ngập ngừng. “Có chuyện ǵ mà em ấp úng vậy Thảo?”-Trong tâm trí, Phong lại hi vọng Thảo sắp nói với anh về một chuyện ǵ đó liên quan đến t́nh cảm-t́nh yêu chẳng hạn. “Em…yêu anh anh…”-Thảo thẹn thùng. “Sao?”-Phong không c̣n tin vào đôi tai của ḿnh nữa, anh hỏi lại: “Thảo à, em nói rằng em yêu anh, thật hả em?”. Chưa chờ cho Thảo trả lời, Phong đă dang đôi tay ôm lấy Thảo, Thảo cũng vậy, chưa bao giờ họ cảm thấy hạnh phúc như thế này. “Thảo à, anh cũng yêu em nhiều lắm”-Phong khẳng định. Rồi hai người cùng khóc-những giọt nước mắt ly biệt. “Phong ơi, đi thôi!”-có tiếng gọi của đồng đội ở phía trước “Thôi, anh phải lên đường, tạm biệt em, hẹn ngày tái ngộ”-Phong nói và buông tay. “Anh Phong, em sẽ chờ đợi anh”-Thảo nói. Từ đó Thảo sống trong nhung nhớ, mỗi khi có người từ đơn vị bạn sang thăm, Thảo đều hỏi thăm t́nh h́nh của Phong. Rồi một hôm… “Thảo à, anh có tin của Phong này” “Thật hả anh Thiện, anh nói cho em nghe đi!”-Thảo vui mừng yêu cầu. “Ừ, Phong vẫn khoẻ, nó gửi đến em những lời chúc tốt đẹp, c̣n có một bức thư của nó gửi cho em này”. Cứ như thế, thỉnh thoảng Thảo lại nhận được tin của Phong. Mỗi lần như thế anh đều nhận thấy niềm vui hiện rơ ràng trên đôi má ửng hồng của Thảo. Cho đến một ngày, ngày mà đất nước sắp giải phóng, anh nhận được tin của Phong hi sinh từ đơn vị bạn. Ḷng anh nặng trĩu, cố gắng lê đôi chân muốn hoá đá ra bờ suối. Đó là một buổi chiều, chân trời màu ửng hồng, ḍng suối nhẹ trôi và gió nhẹ nhàng thổi…nó lại gợi cho người ta một nỗi buồn man mác, bỗng có tiếng nói phía sau lưng anh. “Anh Thiện, có chuyện ǵ mà trông anh buồn xo vậy, có tin tức ǵ của anh Phong không hả anh?” “Thảo ơi, Phong…nó…hi sinh rồi em ạ”-anh nói và khóc oà lên như một đứa trẻ. “Sao, anh Phong…anh Phong…sao hả anh?”, giỏ thuốc trên tay Thảo rơi xuống đất. Cô ấy như suy sụp hoàn toàn, Thảo lặng người đi v́ câu nói của anh. “Không, anh nói dối, em không tin đâu”-Thảo bỏ chạy về đơn vị, khóc liền mấy ngày. Thảo tuy buồn lắm, nhưng việc nước vẫn quan trọng hơn, cô đă dùng toàn bộ sức lực ḿnh có thể để chăm sóc thật tốt cho anh em thương binh và hầu như cô ấy không có thời gian để nghỉ ngơi nữa, nhưng Thảo chẳng bao giờ cười, giường như có ai đó đă đánh cắp nụ cười ấy rồi. Phong mất được vài ngày th́ đất nước thống nhất, giặc ngoại xâm và bè lũ tay sai bị đánh đuổi. Bắc Nam sum họp, thái b́nh an vui. Thảo trở về nhà nhưng vết thương ḷng vẫn c̣n hằn sâu. Cô xin cha mẹ ra ở riêng với một mảnh vườn nhỏ, một căn nhà và đàn gia cầm, anh cũng ở gần nhà Thảo. Năm tháng trôi qua, anh vẫn thường hay đến thăm và động viên Thảo và có lúc anh đă ngỏ lời với Thảo v́ chỉ nghĩ rằng Thảo tiếc thương Phong với t́nh cảm của một người bạn thân, nhưng: “Anh Thiện à, trọn đời này em chỉ yêu anh Phong mà thôi, giờ đây anh Phong đă mất, em sẽ không lấy chồng đâu, anh đừng chừ đợi em vô ích. Em thấy cô bé Ngọc gần nhà anh, vẫn thường ahy sang chơi và có vẻ yêu anh đó. Anh lấy Ngọc đi, em tin hai người sẽ có một cuộc sống hạnh phúc…” * * * Thế rồi anh đă cưới em và sống hạnh phúc đến ngày hôm nay. Về phần Thảo, ngày nào cô ấy vẫn trông về chiến trường năm xưa, nơi mà: anh, Phong và cô ấy có những kỉ niệm thật đẹp. Giờ đây, mỗi độ xuân về, đàn chim én bay từ Phương Nam về báo tin mùa xuân đă đến, người người đón xuân trong thái b́nh, an vui. C̣n những chiến sĩ đă hi sinh trong chiến tranh-không phải họ hi sinh một cách vô ích mà họ đă đóng góp cho Tổ Quốc những mùa xuân màu xanh, những mùa xuân hoà b́nh. Dù cho cứ mỗi mùa xuân mới đến, họ đều đón xuân lặng lẽ nơi suối vàng… “Ôi, em thật không ngờ ḿnh, anh Phong và chị Thảo lại có những t́nh cảm trong sáng như vậy”-Ngọc cất tiếng nói sau khi nghe tôi kể xong câu chuyện “Ta về thôi em, không c̣n sớm nữa, tốt nhất là bây giờ ta nên đến thăm Thảo, mùa xuân này cô ấy lại cô đơn nữa rồi”. “Vâng, em cũng nghĩ vậy”-Ngọc nói Mặt Trời đă lên quá đỉnh núi, bóng người ở nghĩa trang thưa dần. Tôi nghe văng vẳng đâu đây những lời chúc xuân từ những người đă khuất đến đất nước, đến nhân dân và đến cả nền hoà b́nh. Hết |
|
<span style='font-family:Arial'><marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Đêm xưa có một gă khờ</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống trăng rồi khóc trang thơ đời ḿnh</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Uống thơ rồi khóc cuộc t́nh</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống t́nh rồi khóc một ḿnh dưới trăng</span></marquee></span> http://www.vitinh.de/ihtml/ihtml_menu.htm<==tự học HTML Lay link nhac so! | |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Truyện Các Lọai - Tục Ngữ - Danh Ngôn · Next Topic » |



sanganly




2:06 AM Jul 12