Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to Sinh Viên Đại Học Kinh Tế TPHCM. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
Truyện ngắn: Hè Xanh Yêu Dấu
Topic Started: Mar 13 2005, 08:16 AM (913 Views)
Adminsanganly
Member Avatar
^v^-^_^SANG^v^-^_^
Administrator
Hè Xanh Yêu Dấu
Sáng tác: Trần Khánh Sang
Tp.HCM, 11-2004

Đă quá khuya, An vẫn trằn trọc trên chiếc giường nệm êm và ấm. Có lẽ đây là lần đầu tiên cô ngủ trễ sau những ngày mệt nhọc chuẩn bị cho ḱ thi đại học năm ngoái. Cô cố gắng gượng dậy, cái lưng vẫn c̣n ê ẩm-do dư âm của cú va chạm lúc chiều giữa cái lưng cô và cánh cửa sổ. Vết thương không nặng nhưng làm cho cô đau nhói, bởi một lẽ rất đơn giản: cô là con gái của một gia đ́nh giàu có. Thật vậy, nhà An thuộc loại giàu có nhất quận, kẻ ăn người ở đông gấp mấy lần số thành viên trong gia đ́nh. An được bố mẹ cưng chiều từ nhỏ, cô chẳng phải vất vả làm bất cứ công việc ǵ, bố mẹ mong An học tập thật tốt để cô nối nghiệp cha sau này: trở thành một bác sĩ. Cuối cùng cô cũng làm cho ba mẹ hài ḷng khi đậu cao vào trường đại học Y Dược. Mới hôm qua, An đă đăng kí tham gia chiến dịch mùa hè xanh. Cô tham gia với mục đích chính không phải là góp một phần sức lực nhỏ nhoi giúp đỡ đồng bào, v́ cô có thể làm được việc ǵ cơ chứ-cô tham gia chỉ v́ ṭ ṃ. Nhóm của An gồm những mười lăm người-là những đoàn viên thanh niên đến từ các chi đoàn của trường đại học Y Dược. Nhóm của cô được phân công đi về một tỉnh duyên hải miền Trung-một tỉnh giáp với biển đông và Tây Nguyên-một tỉnh có cả núi non, sông ng̣i và biển cả…
*
* *
Ngoài trời vẫn c̣n mưa, cơn mưa bắt đầu từ buổi chiều mà đến bây giờ vẫn chưa tạnh. Ở thành phố này mỗi khi trời mưa là mỗi khi người dân được dịp…khổ. Khổ v́ đường xá lầy lội, chỉ cần một cơn mưa nhỏ thôi th́ đă làm cho nước trên đường dâng lên đến hơn hai mươi centimet. Thật là khổ! An bật máy tính lên, vào chương tŕnh giải trí để chơi game-tṛ chơi bắn trứng khủng long này cô chơi đă nhuần nhuyễn lắm rồi, có lẽ phải chinh phục tṛ chơi mới thôi, An thầm nghĩ.
Tắt máy tính, An mở cửa sổ với hi vọng có một cơn gió thoảng qua. Cơn mưa đă tạnh và không khí có vẻ dịu đi nhiều so với cái nóng oi bức mới trưa nay.
“Có lẽ phải đi ngủ thôi, ngày mai có việc phải làm nữa mà!”-An nghĩ thầm. Và cô đă thực hiện việc ấy dẫu cho phải mất hơn ba mươi phút sau cô mới thực sự ch́m vào giấc ngủ.
An ngủ với khuôn mặt rạng rỡ, không c̣n cái vẻ nhăn nhó do cơn đau lúc chiều gây ra, có thể cô đang ch́m trong một giấc mơ tuyệt đẹp. An là một cô gái xinh đẹp, lại là con nhà giàu nên cô chẳng tiếc tiền khi khi những thứ mĩ phẩm đắt tiền mà không phải một chút do dự. Những thứ mĩ phẩm đắt tiền ấy mang lại cho cô vẻ đẹp dịu dàng-dịu dàng như ánh trăng khuya. Ở trường có biết bao chàng trai theo đuổi cô, làm “cái đuôi” của cô. Với bản tính kiêu ngạo, An chẳng ngó ngàng ǵ đến họ-điều đó chỉ làm tăng thêm ở cô sự kiêu hănh. An luôn mơ mộng rằng có một “hoàng tử” đẹp trai, khoẻ mạnh giàu có và tài giỏi đến bên đời cô. An cho rằng ḿnh tựa một con thiên nga, c̣n “cái đuôi” của cô chỉ là một lũ quạ-quạ không thể sánh với thiên nga được. Pḥng riêng của An là một căn pḥng rộng lớn, đồ vật được bài trí một cách hợp lí. Một tủ đựng đầy mĩ phẩm, một chiếc máy vi tính xách tay, một tủ lạnh, máy điều hoà nhiệt độ…nói chung là giống như một pḥng khách của khách sạn thuộc loại sang trọng nhất. Chỉ riêng mĩ phẩm thôi, cũng phải dùng tiền triệu để tính cho giá trị mỗi lọ. Các thứ mĩ phẩm của An dùng có thể khiến một cô gái xấu xí trở nên xinh đẹp nữa là, nói chi An đă xinh đẹp sẵn.
*
* *
Cuối cùng th́ ngày khởi hành cũng đă đến. Năm giờ sang, An đă có mặt tại khuôn viên của trường. Buổi sáng tinh mơ của ngày hè nhưng lại có một lớp sương mỏng hoà quyện trong không khí. Những chậu hoa trong khuôn viên trở nên rực rỡ với làn sương mỏng và ánh nắng ban mai. An cũng vậy-cô mặc cho ḿnh bộ đồng phục-trang điểm khá kĩ, cô tựa như những bông hoa kia vậy.
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh sau khi làm lễ ra quân, vượt qua quăng đường hơn năm trăm bảy mươi kilômét. Suốt thời gian một ngày ṛng ngồi trên xe, An được nh́n thấy những h́nh ảnh về Việt Nam-đất nước-con người. An cũng nhận ra một chàng trai có vẻ khá đẹp trai và khoẻ mạnh-ít nhất là như vậy, và An chắc chắn điều nhận xét của ḿnh là đúng khi xe dừng lại tại nhà rông-trung tâm văn hoá của thôn-căn nhà rộng bằng pḥng riêng của An. Chàng trai mà An tỏ vẻ quan tâm quả thật rất đẹp trai, khoẻ mạnh, anh có đôi má lúm đồng tiền và nụ cười quyến rũ.
“Người đâu mà đẹp trai vậy ta ?”-An nói thầm. Ngay lập tức trong đầu của An nảy ra ư định chinh phục chàng trai ấy, và cô đă vạch ra kế hoạch làm quen. Vào hội trường xă, thay v́ chú ư lắng nghe lời chào hỏi, dặn ḍ của các vị lănh đạo xă-An lại đưa mắt đảo quanh t́m anh chàng kia và dừng lại khi nh́n thấy anh. An chỉ chú ư đến anh trong suốt thời gian ấy.
“Hừ, nhà cửa th́ dơ bẩn thế này, không có chăn êm nệm ấm, làm sao bổn cô nương có thể sống được. Trời th́ nóng bức mà chẳng có cái quạt nào, điện đóm th́ chẳng ra sao, rồi c̣n nhiều thứ khác nữa, rơ chán…”-đó là những suy nghĩ của An khi cô bước chân vào nhà rông.
Rồi An nhận ra tiếng nói khá to vọng lại từ phía bên trong căn nhà. Th́ ra đó là tiếng nói của Vũ-người trưởng nhóm-cũng chính là chàng trai mà An đang định chinh phục. An dường như quên đi những nhận xét về căn nhà rông, cô bước vào trong một cách nhanh chóng. Th́ ra anh ta muốn tập hợp mọi người để phổ biến nội qui và một số nhiệm vụ trước mắt, sau đó là màn chào hỏi.
“Các bạn ạ, nhóm ḿnh bây giờ cũng mệt mỏi cả rồi, do vậy chúng ta nên nấu những món ăn đơn giản và nhanh chóng. Ḿnh sẽ đảm nhận công việc này, các bạn cứ nghỉ ngơi, khi nào xong ḿnh sẽ gọi các bạn nhé!”-Anh ta xung phong một cách vui vẻ và không quên nở một nụ cười.
“Có làm được không đó anh Vũ?”-có tiếng nói của một cô gái.
“Bạn yên tâm, nấu ăn không khó đối với ḿnh đâu!”-Vũ cất tiếng trả lời để cô yên tâm mà nghỉ ngơi.
“Để em phụ anh nhé anh Vũ, em không mệt”-An liền nói ra đề nghị của ḿnh
“À, nếu bạn không mệt th́ có thể giúp ḿnh”-Vũ trả lời An
Cả pḥng rộn lên v́ tiếng vỗ tay hoan hô, Vũ nở một nụ cười và An cũng vậy-trông họ thật đẹp đôi-ít nhất là đối với suy nghĩ của nhóm bạn c̣n lại.
Mang tiếng là phụ Vũ nhưng An chẳng phải làm công việc ǵ to lớn-tuy nhiên đối với cô đó là những công việc…vất vả. Tṛ chuyện trong lúc nấu ăn với Vũ, An biết thêm thông tin về Vũ-anh là con một gia đ́nh giàu có thuộc loại bậc nhất của quận Ninh Kiều, cha là một kĩ sư, mẹ anh là một nhà kinh tế thành đạt.
Vũ là sinh viên năm thứ sáu khoa ngoại của trường, anh là một sinh viên xuất sắc. Bên cạnh việc học hành tốt, anh c̣n là một người giỏi trong lĩnh vực âm nhạc và hội họa, đặc biệt là về mảng cải lương-thế mạnh của nhân dân Tây Nam bộ.
“Các bạn ơi, dậy ăn cơm đi nào!”-giọng nói của Vũ đủ lớn để mọi người có thể nghe thấy, họ vừa ăn cơm, vừa tṛ chuyện về những công việc sắp tới. Ai cũng góp một câu trong buổi tṛ chuyện ấy, riêng chỉ có An là im lặng
“Bạn có ư kiến ǵ không An?”-Vũ bất th́nh ĺnh hỏi An trong khi cô đang bận suy nghĩ về cuộc sống trong một tháng tới: làm cách nào để giữ được sắc đẹp mặn mà khi mà phải sống trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt như thế này.
Suốt thời gian c̣n lại của buổi chiều hôm ấy, bọn con trai cùng nhau làm những công tŕnh phụ, con gái th́ tham gia công việc nấu nướng.
“Anh Vũ ơi, vào giúp bọn em đi nào!”-có tiếng nói của một cô gái cất lên từ phía “nhà bếp”-gọi là nhà bếp chứ thực ra đó chỉ là một khoảng đất trống, với 3 ḥn đá khá lớn được chôn một phần xuống ḷng đất phục vụ cho công việc nấu bếp. An không ngồi trong nhóm con gái lo chuyện nấu ăn v́ cô không thể nào chịu được khói bếp. Các cô gái cũng không trách An, v́ họ biết mắt An đang cay xè v́ khói bếp.
“Các bạn nấu đi, ḿnh bận phải làm những công việc này, không có thời gian rănh”-Vũ vừa nói vừa cười.
“Thôi, anh với em hoán đổi công việc cho nhau đi!”-giọng cô gái lúc năy lại vang lên cùng một nụ cười.
Lúc này mắt An vẫn c̣n cay, cô đă nghe được những lời mà cô bạn nói với Vũ. An tỏ vẻ hậm hực nhưng cố gắng ḱm nén v́ không thể để lộ được. Điều mà cô mong muốn là được phụ Vũ trong việc….nấu ăn, để có dịp gần gũi và nói chuyện với anh nhiều hơn.
*
* *
Trong cái nắng gay gắt của những ngày hè nơi miền núi cao, An cảm thấy như ḿnh đang ở trong cái ḷ lửa. Lớp kem chống nắng cô thoa đă tan chảy hết rồi. Mồ hôi trên người cô chảy thành ḍng, cùng với sự mệt mỏi tột cùng. Đang làm việc-một công việc khá nhẹ nhàng: thu hoạch rau, An lấy ra từ trong túi quần lọ kem chống nắng. Cô vội vàng bôi như không muốn cho ai thấy được việc mà ḿnh đang làm. Cô ngồi dưới một bóng cây khá rộng, nó phủ trên một diện tích khá lớn, có đủ chổ để cho mười người cùng ngồi để tránh cái nắng. Từ sáng đến giờ An đă làm được bao nhiêu việc đâu, công việc mà nhóm con gái làm khá nhẹ nhàng: thu hoạch rau, thậm chí phần việc của một cô gái bất ḱ trong nhóm c̣n gấp mười lần phần việc mà An làm đấy chứ. An đi làm việc nhưng lại diện bộ quần áo rất đẹp-có lẽ là bộ quần áo dùng để dự tiệc. Đang măi lo thoa kem và soi gương nên An không chú ư đến việc có một cô bạn đang đi đến chổ cô ngồi.
“An, sao mày không lo làm việc đi mà chỉ lo bôi kem chống nắng và soi gương hoài vậy?”-tiếng cô bạn vang lên từ phía sau lưng làm cho An giật ḿnh đánh rơi cả hộp kem và chiếc gương.
“Trời đất, mày cứ lo làm việc của mày đi, tao làm ǵ kệ tao, việc ǵ đến mày cơ chứ, đúng là con gái nhiều chuyện vô duyên!”-An mắng cô bạn phần lớn là do tiếc hộp kem, v́ khi lên đây An chỉ mang theo một lọ, chứ thực t́nh lỗi là do An gây ra, cô bạn nhắc nhở An đâu có sai. “Con quỉ, trên này làm ǵ có kem chống nắng, ḿnh muốn mua cũng không có mà mua”-An thầm nghĩ và tỏ ra căm ghét cô bạn.
“Mày c̣n nói nữa à, nếu mày không chịu sửa chữa th́ tao sẽ bảo anh Vũ kỉ luật mày đấy. Hừ, chẳng chịu làm việc, suốt ngày chỉ có kem với phấn”-cô gái nói rồi bước đi nhanh chóng, dường như cô không muốn gây ra một vụ căi vă với An lúc này, là bạn học cùng lớp nên cô quá hiểu An rồi.
An cũng không muốn gây thêm phiền toái với “con quỉ” đó. Bởi cô cho rằng: “Hứ, cái hạng người như nó ta căi sao lại, cái đồ bà tám nhiều chuyện”.
Trong bữa cơm trưa, An nghĩ rằng cô bạn sẽ nói cho Vũ nghe chuyện hồi sáng nhưng An đă lầm khi cô ta vẫn im lặng. Từ đó, An với cô ta luôn tránh mặt nhau, và chẳng khi nào họ chịu cùng làm việc chung với nhau cả, tuy nhiên những lúc có Vũ, họ lại tỏ ra thân thiện.
Ngày qua ngày, công việc lại tiếp diễn. An không c̣n kem chống nắng nữa, da cô có vẻ ít nhiều đă bị đen, tuy nhiên điều ấy chẳng ảnh hưởng ǵ đến sắc đẹp của cô. An cũng không c̣n nhu ḿ như trước, cô đă chịu vào bếp học hỏi công việc nấu ăn cùng các bạn-cô vào bếp không phải với mục đích chính là phụ các bạn mà cô muốn một ngày nào đó chính tay cô nấu cho Vũ một món ăn-có thể là như vậy-lúc đó anh sẽ khen ngợi cô, thật là tốt-ít nhất là đỡ hơn không được anh khen tuy cô phải chịu sự vất vả. Rồi An làm lành với cô gái hôm nọ, rồi họ bỏ qua cho nhau, cô gái cũng vui vẻ chỉ dạy An cách nấu ăn…
*
* *
“Chúng mày ơi, có anh Vũ ở nhà không?-Có người bị bệnh, mau kêu anh ấy và mang theo dụng cụ y tế đến ngay nhà ông Ksil Y Vinh mau lên!”-một cô gái trong nhóm của An hớt ha hớt hải chạy từ phía cuối thôn về báo tin, rồi cô ngồi xuống và thở gấp v́ mệt quá, không thể nói thêm điều ǵ. Trong nhà rông, các cô gái c̣n lại cuống cuồng chạy ra hỏi thăm nhưng vô ích, cô gái không c̣n nói ra lời, chỉ ra hiệu phải kêu ngay Vũ đến nhà ông Vinh.
An hiểu ư cô bạn, không cần phải xem cô bạn ra hiệu, An chạy một mạch thẳng ra ngoài đồng phía đầu thôn cách đó chừng mấy trăm mét. Nh́n thấy Vũ, An cất tiếng hét thật to: “Anh Vũ ơi, anh Vũ! Anh về nhà ngay, có việc gấp cần anh đấy”.
Đang trồng khoai ḿ, lại nghe tiếng An hét lớn, mặt cô tái xanh. Vũ đoán chắc có chuyện ǵ đó gấp lắm cần anh. Không cần An giải thích dài ḍng, Vũ quẳng cây cuốc xuống và nói: “Các bạn ở lại làm việc, ḿnh phải về nhà có chuyện gấp!”, rồi anh chạy thẳng một mạch về nhà.
“Có chuyện ǵ vậy An?”-Vũ cất tiếng hỏi khi chạy ra khỏi đám đất và gặp An phía bên ngoài
“Anh đến ngay nhà ông Ksil Y Vinh đi, nghe nói có người bị bệnh nặng lắm!”-An dùng chút sức lực c̣n lại để nói thật to v́ Vũ cố chạy thật nhanh mà không quan tâm đến câu trả lời của cô.
“Được rồi, anh sẽ đến đó ngay”-Vũ cũng nói thật to, để cho An yên tâm rằng anh đă nghe những ǵ cô vừa nói.
Chạy một mạch về nhà rông, Vũ vội vàng rửa chân tay, cầm theo dụng cụ y tế đến ngay nhà ông Vinh. Anh chỉ nói một câu với đám con gái ở nhà: “anh đă biết mọi chuyện rồi, các em cứ lo làm công việc của ḿnh đi!”
“Ư…ư…ư…”- tiếng rên la của trẻ con vang lên từng hồi. Vũ nghe và nhận ra rằng người bệnh là bé Ksil Hờ Nguyệt. Vũ chạy thẳng vào nhà ông Vinh và hỏi chỗ nằm của bé Nguyệt. Anh xem người đứa bé, nó tỏ ra lạnh lẽo dù đă đắp rất nhiều tấm chăn. Không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, nó bị sốt rét, ở miền núi như thế này, bệnh sốt rét rất thường gặp. Những căn bệnh sốt rét rừng rất nguy hiểm, không chữa trị kịp thời sẽ dẫn đến tử vong. Anh cho cô bé uống mấy viên thuốc và để nó nằm nghỉ. Trở ra ngoài, tṛ chuyện cùng ông Vinh, anh biết con bé bị bệnh đă hai ngày nay, có cúng vái tổ tiên nhưng không thấy khỏi. Vậy đó, dân trí miền núi c̣n thấp lắm, nhất là với những người dân tộc thiểu số.
Cả ngày hôm đó, Vũ và An thường trực bên nhà ông Vinh để theo dơi diễn biến bệnh t́nh của bé Nguyệt. An th́ nấu cháo cho Nguyệt c̣n Vũ th́ cho cô bé uống thêm liều thuốc.
“Anh chị ơi, em muốn được ngắm chị Hằng và chú Cuội, hôm nay là ngày rằm, chắc chị Hằng đẹp lắm”-cô bé Nguyệt yêu cầu.
“Em ngủ đi, em đang bị bệnh. Khi nào hết bệnh anh chị sẽ đưa em đi ngắm chị Hằng”-An cất tiếng nói nhỏ nhẹ.Nh́n đứa trẻ bị bệnh, kí ức trong An lại hiện về…
“Bố mẹ ơi, bố mẹ nhớ mua cho con cái lồng đèn ông Sao nhé, con muốn cùng ông Sao lên cung trăng chơi với chị Hằng”-cô bé An cất tiếng nói với bố mẹ, lúc này An mới sáu tuổi, nghĩa là đang mới học mẫu giáo. An được cô giáo kể cho nghe nhiều chuyện về chị Hằng, rằng đó là một tiên nữ xinh đẹp và tốt bụng.
“Được rồi, bố mẹ sẽ mua cho con, nhưng con phải hứa là sẽ trở thành bé khoẻ bé ngoan đấy nhé”-mẹ của An nói.
“Vâng ạ, con yêu bố mẹ nhất trên đời”-An nói và cười thật tươi, bố mẹ cũng vui như cô vậy.
Tuổi thơ ai cũng có những khoảnh khắc hồn nhiên, nhí nhảnh mà hầu như đứa trẻ nào cũng vậy. Làm sao có thể quên được những bài hát mẹ thường hát ru, sự chăm sóc và âu yếm trong ṿng tay bố mẹ. An thật hạnh phúc v́ cô được tận hưởng tất cả những điều ấy trong khi có biết bao đứa trẻ sớm mồ côi cha mẹ, thèm khát t́nh yêu thương ấy mà không được.
*
* *
“Vậy khi nào em hết bệnh, anh chị phải đưa em đi xem chị Hằng nhé”-cô bé hồ hởi nói và nhắm mắt lại, đồng thời không quên nở một nự cười hạnh phúc.
An và Vũ nh́n nhau, trên g̣ má của họ có hai hàng nước mắt. An đoán rằng Vũ cũng vừa nhớ về tuổi thơ của anh. Cũng trong lúc này, An đă học được bài học về sự yêu thương, sự yêu thương mà cô học được do bé Nguyệt mang lại. Cô đă sai lầm khi chỉ nghĩ đế bản thân ḿnh. Sự yêu thương không phải chỉ là sự quan tâm của người khác dành cho ḿnh, mà nó có rất nhiều cách để thể hiện.
Mấy ngày sau, bé Nguyệt khỏi bệnh, cô bé đ̣i được đi xem chị Hằng. Vũ bảo: “Bé Nguyệt à, hôm nay không phải ngày rằm, làm sao có thể đi xem chị Nguyệt hả em, hay em chờ đợi nhé, đến ngày rằm anh chị sẽ dắt em đi xem!”-Vũ nói trong sự bối rối.
“Bé Nguyệt, em muốn xem chị Hằng phải không? Lại đây chị dắt em đi xem!”-An từ trong nhà bước ra, cô tươi cười nói.
“An này, hôm nay không phải ngày rằm, làm sao dắt bé Nguyệt đi xem được?”-Vũ tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi An.
“Anh yên tâm, để em lo chuyện này! Nào bé Nguyệt, em lên đây với chị!”
Cô bé Nguyệt nghe nói thế liền bước lên. An dẫn em vào nhà, cô lấy một tờ giấy khá to và tháo sợi dây thun ra. Một tấm h́nh vẽ tay một người phụ nữ khá xinh đẹp dù cho nét bút và cách thể hiện không quá tinh xảo.
“Ồ, đây là chị Hằng phải không chị An?”-bé Nguyệt cất tiếng hỏi cùng lời khen về chị Hằng
“Đúng vậy em à, đây chính là chị Hằng, chị Hằng luôn xinh đẹp và tốt bụng, nếu em ngoan ngoăn và chăm chỉ, chị Hằng sẽ giúp đỡ em và có thể sẽ dẫn em đi chơi
nữa”-An nói với bé Nguyệt những lời giống như trước kia bố mẹ nói với cô vậy. Thực ra th́ đó là bức tranh mà An đă dành mấy ngày để vẽ.
“Hi hi, bên cạnh em cũng có một chị Hằng đấy thôi”-bé Nguyệt vừa cười vừa nói, cái vẻ hồn nhiên hiện rơ nét trên khuôn mặt của em.
“Sao, bên cạnh em có một chị Hằng à, em dẫn anh chị đi xem có được không?”-An và Vũ đồng thanh hỏi bé Nguyệt.
“Hi hi, chị Hằng mà em nói chính là chị An đấy thôi, c̣n chú Cuội là anh Vũ. Anh chị rất tốt với em, đă thức đêm để chăm sóc cho em, chỉ có chị Hằng và chú Cuội mới tốt như vậy”.
Cả ba người: An , Vũ và bé Nguyệt cùng cười, nhưng riênh An, cô c̣n cảm nhận được một niềm vui lớn v́ bé Nguyệt khen cô đẹp và tốt bụng như chị Hằng. Lại một lần nữa, An cảm nhận được t́nh yêu thương, do bé Hằng-một người tưởng chừng như không hề quen biết dành cho cô. An thật hạnh phúc, cô mỉm cười và nụ cười ấy không vội tắt đi.
An dẫn bé Nguyệt đi chơi và tặng cho cô bé mấy tấm ảnh “chị Hằng của bé Nguyệt”.
Kể từ đó An đă thay đổi hoàn toàn, cô siêng năng làm việc, lại giành công việc nấu bếp, khiến cho bọn con gái trong nhóm không khỏi ngỡ ngàng, cứ tưởng rằng ḿnh đang nằm mơ. Suốt thời gian c̣n lại, nhà rông lúc nào cũng rộn vang tiếng cười gịn giă, không hề có thêm một sự bất đồng nào. Mọi người trở nên thân quen với nhau hơn. Cũng trong chuyến đi ấy mà mỗi người có thêm vài người bạn mới, để nâng cao hơn về mặt số lượng bạn bè của ḿnh.
Ngày chia tay trở về thành phố cuối cùng cũng đă đến, An cùng các bạn không thể nào mà không khóc khi phải chia tay với mọi người. Một tháng qua chính là một sự thử thách sức lực và cả t́nh cảm con người nữa. Ai có thể không buồn khi phải chia tay nhau chứ.
“Chị An, anh Vũ chờ em với!”-tiếng bé Nguyệt vang lên từ phía xa.
An và Vũ đứng lại, không hiểu tại sao lúc năy họ đă chia tay với cô bé rồi, mà bây giờ cô bé c̣n kêu họ, để làm ǵ nhỉ?
Bé Nguyệt đứng trước An và Vũ, cô bé không c̣n khóc nữa. Nguyệt cất tiếng nói: “Em muốn gởi đến chị Hằng và chú Cuội bên cạnh em một kỉ niệm nhỏ, để chúng ta măi nhớ về nhau”-nói rồi bé Nguyệt đưa cho An và Vũ một giấy chứng nhận bé khoẻ bé ngoan, họ tên là Ksil Hờ Nguyệt.
“Bé Nguyệt à, em phải cố gắng hơn nữa để đạt thêm nhiều phiếu bé khoẻ bé ngoan nữa nhé!”-An và Vũ đồng thanh nói, rồi cả ba cùng cười.
*
* *
Chiếc xe chở đoàn thành viên t́nh nguyện xa dần, rồi cuối cùng cũng khuất bóng thôn làng. An nh́n về phía xa, nơi mà cô đă ở đó một tháng, nơi đă để lại trong cô bao kỉ niệm và một bài học sâu sắc: bài học từ những người nghèo khổ và t́nh yêu thương.

Hết


<span style='font-family:Arial'><marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Đêm xưa có một gă khờ</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống trăng rồi khóc trang thơ đời ḿnh</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Uống thơ rồi khóc cuộc t́nh</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống t́nh rồi khóc một ḿnh dưới trăng</span></marquee>
</span>

http://www.vitinh.de/ihtml/ihtml_menu.htm<==tự học HTML

Lay link nhac so!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Truyện Các Lọai - Tục Ngữ - Danh Ngôn · Next Topic »
Add Reply