Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to Sinh Viên Đại Học Kinh Tế TPHCM. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
Sự thật về nữ thi sĩ TTKH; Cảm ơn Trạng đă cho tui mượn sách nhé
Topic Started: Mar 13 2005, 09:08 AM (1,776 Views)
Adminsanganly
Member Avatar
^v^-^_^SANG^v^-^_^
Administrator
Tôi vừa đọc được một tài liệu nói về nữ thi sĩ nổi tiếng này. Chắc hẳn ai trong số chúng ta đă từng nghe, đọc hay nghe một bài hát có đọan thơ
"Nếu biết rằng em đă có chồng
Trời ơi người ấy có buồn không
Có c̣n nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?"
Vâng, thưa các bạn đó là khổ thơ cuối cùng trong bài thơ Hai Sắc Hoa Ti Gôn của nữ tác giả T.T.KH. nhưng mấy ai biết được tên thật của người này. Sau hơn 50 năm, đă có người kể lại giai thoại về nữ thi sĩ này (mặc dù người kể có hứa với tác giả là kô nói cho ai biết) nhưng trong văn học, nếu t́m ra tác giả th́ dù thế nào cũng phải công bố. Hôm nay tui sẽ cho bà con biết tên thật của T.T.KH và những bài thơ do bà làm.

T.T.KH tên khai sinh là Trần Thị Vân Chung
Chữ T thứ nhất trong bút danh chính là chữ "Trần"(tức Trầnb Thị Vân Chung)
Chữ T thứ hai là Thanh (tức nhà văn Thanh Châu-tác giả truyện ngắn Hoa Ti Gôn được đăng trên tạp chí thứ bảy năm 1937-cũng là người mà T.T.KH thầm yêu)
Chữ KH ở đây có nghĩa là khóc (hai người cùng khóc v́ họ yêu nhau nhưng không đến được với nhau)

T.T.KH (Trần Thị Vân Chung) sinh ngày 23-8-1919 tại Thanh Hoá, các bài thơ "Hai Sắc Hoa Ti Gôn", "Bài Thơ Thứ Nhất" và "Bài Thơ Cuối Cùng" bà sáng tác năm bà 19 tuổi và được đăng trên Tạp Chí Thứ Bảy.

Sau đây tôi xin gửi lên chủ đề này các bài thơ của bà.

HAI SẮC HOA TI GÔN
Tác giả: T.T.KH

Một mùa thu trước nỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộn ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: “Hoa dáng như tim vỡ
Anh sợ t́nh ta cũng vỡ thôi.”

Thuở ấy nào tôi đă hiểu ǵ
Cánh hoa tan tác của sinh li
Cho nên cười đáp: “màu hoa trắng
Là chút ḷng trong chẳng biến suy”.

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời gian khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường.

Từ đấy thu rồi thu lại thu
Ḷng tôi c̣n giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
NgườI ấy cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người.

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm phai.

Tôi nhớ lời người đă bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hieåu th́ tôi đă
Làm lỡ t́nh duyên cũ mất rồi.

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây trắng
Người ấy ngang sông đứng ngóng đ̣.

Nếu biết rằng tôi đă có chồng
TrờI ơi ! Người ấy có buồn không
Có c̣n nghĩ tớI loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng ?
1937




BÀI THƠ THỨ NHẤT
T.T.KH
Thuở trước hồn tôi phơi phới quá
Ḷng thơ nguyên vẹn một làn hương
Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
Êm ái trao tôi một vết thương.

Tai ác ngờ đâu gió lại qua
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa
Thổi tan tâm điệu du dương trước
Và tiễn người đi bến cát xa.

Ở lại vườn Thanh có một ḿnh
Tôi yêu gió rụng lúc tàn canh
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
Yêu bóng chim xa nắng lướt mành.

Và một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác
Gió hỡi làm sao lạnh rất nhiều.

Từ đấy không mong, không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
Người ấy ghi ḷng vẫn nhớ em.

Đang lúc ḷng tôi muốn tạm yên
Bỗng ai mang lại cánh hoa tim
Cho tôi ép nốt ḍng dư lệ
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên.

Đẹp ǵ một mảnh ḷng tan vỡ
Đă bọc hoa tàn dấu xác xơ
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
Th́ ai trông ngóng chả nên chờ.

Viết đọan thơ đầu lo ngại quá
V́ tôi c̣n nhớ hẹn nhau xưa:
“Cố quên đi nhé câm mà nín
Đừng thở than bằng những giọng thơ”.

Tui run sợ viết lặng im nghe
Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
Như tiếng chân ngườI len lén đến
Song đời nào dám gặp ai về

Tuy thế tôi tin vẫn có người
Thiết tha theo đuổI nữa than ôi
Biết đâu tôi một tâm hồn héo
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi.



BÀI THƠ CUỐI CÙNG
T.T.KH

Anh hỡi tháng ngày xa quá nhỉ?
Một mùa thu cũ một ḷng đau
Ba năm ví biết anh c̣n nhớ
Em đă câm lời có nói đâu.

Đ ă lỡ thôi rồi chuyện biệt ly
Càng khơi càng thấy lụy từng khi
Trách ai mang cánh “ti-gôn” ấy
Mà viết t́nh em được ích ǵ ?

Chỉ có ba người đă đọc riêng
Bài thơ “đan áo” của chồng em
Bài thơ đan áo nay rao bán
Cho khắp người đời thóc mách xem

Là giết đời nhau đấy biết không ?
Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung
Giận anh em viết ḍng dư lệ
Là chút dư hương điệu cuối cùng.

Từ đây anh hăy bán thơ anh
C̣n để yên tôi với một ḿnh
Những cánh hoa ḷng, hừ đă ghét
Th́ đem mà đổi lấy hư vinh.

Ngang trái đời hoa đă úa rồi
Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi
Buồng nghiêm thờ thẩn hồn eo hẹp
Đi nhớ người không muốn nhớ lời
Tôi óan hờn anh mỗI phút giây
Tôi run sợ viết bởi rồi đây
Nếu không yên được th́ tôi chết
Đêm hỡi, làm sao tối thế này ?

N ăm lại năm qua cứ muốn yên
Mà phương ng̣ai gió chẳng làm quên
Và người vỡ lỡ duyên thầm kín
Lại chính là anh, anh của em.

Tôi biết làm sao được hỡI trời
Giận anh không nỡ nhớ không thôi
Mưa buồn mưa hắt trong ḷng ướt
Sợ quá đi anh, có một người…



S ẦU THU
T.T.KH
Ba thu dọn lại một chiều nay
Bàng bạc mây trôi gió chuyển đây
Thất tịch sầu nghiêng hồ lệ thả,
Hoàng hôn bóng ngả cánh hoa gầy
Tâm tư ấp ủ tàn năm tháng
Thương nhớ lan tràn úa cỏ cây
Thu tới thu đi người vẫn vắng
Sầu thu ghi lại mấy ḍng đây.
*
Sầu thu ghi lại mấy ḍng đây
Thắm nhạt vàng phai cảnh sắc này
Mái tóc sương pha cay đắng đủ
Làn da nắng sạm nhớ thương đầy
Tương giang một dảI mênh mông nước
Ô thước đôi bờ vướng vít mây
Phảng phất mưa vương hồn Chức Nữ
Buồn dâng nghèn nghẹn ư chua cay
*
Buồn dâng nghèn nghẹn ư chua cay
Sơ xác vườn thu dáng liễu gầy
Màu tím hoa sim vương nếp áo
Sắc vàng cỏ dại ngợp chân mây
Ngả nghiêng dậu trúc hồn chưa tỉnh
Thấp thoáng gương nga mộng vẫn đầy
Tựa cửa ngóng trông người trở lại
Mỏi ṃn năm tháng có ai hay.
*
Mỏi ṃn năm tháng có ai hay
Sầu động ba thu một gánh đầy
Rượu cạn hồ nghiêng tơ phím láng
Trâm cài mái lệch phấn hương bay
Thềm lan trăng khuất sau rèm lạnh
Vườn cúc hoa tàn trước gió lay
Mộng vẫn bâng khuâng h́nh bóng cũ
Ngoài song lành lạnh gió heo may
*
Ngoài song lành lạnh gió heo may
Để khách pḥng thu hận tháng ngày
Lược thẫn thờ vương làn tóc rối
Hồn lơ lửng thả bóng chim bay
Án đào nắng chếch người đâu tá
Khán hạnh trăng lồng cảnh vẫn đây
Mong đấng cao xanh xoay chuyển lại
Cho người hạ giới chút vui lây
*
Cho người hạ giới chút vui lây
Bấc lụn dầu hao lệ vẫn đầy
Chiến địa vẫy vùng bao chí cả
Khuê trang giam giữ mảnh hồn ngây
Nắng vương cuối ngỏ vàng hoa lá
Sương phủ ven trời trắng cỏ cây
Men rượu ân t́nh ai nhớ nhỉ?
Nửa như muốn tỉnh, nửa c̣n say
*
Nửa như muốn tỉnh, nửa c̣n say
Trẻ tạo trên ngươi khó đặt bày
Uyên thuư xa vời hoa héo cánh
Trời mây cách biệt liễu chau mày
Gương mờ nước thuỷ mờ son phấn
Áo nhạt màu tươi nhạt cỏ cây
Gió chuyển thu về sầu vạn nẻo
Mà người xa vắng vẫn không hay
*
Mà người xa vắng vẫn không hay
Có thấy chàng Ngưu mắt lệ đầy
Khúc hận phân ly tràn đất nước
Nỗi niềm tâm sự nghẹn trời mây
Thềm khuya sườn vắng in h́nh lẻ
Song lạnh lầu không thoáng bóng gầy
Giải mối ưu tư nhờ gió thoảng
Cho ḷng d́u dịu chút men cay
*
Cho ḷng d́u dịu chút men cay
Sống với chờ mong tự bấy chầy
Cứ tưởng xuân về hồng thắm má
Nào hay thu tới ủ ê mày
Đêm vương hồn mộng vào trang sách
Ngày thả vần thơ dưới bóng mây
Có lẽ thu này thôi khoá sổ
Sầu thu trang trải trắng bàn tay
*
Sầu thu trang trải trắng bàn tay
Mong tới thu sau én hiệp bầy
Trăng hết lạnh lùng bên ải bắc
Hoa chào hớn hở dưới hiên tây
Hàn huyên to nhỏ chung trà ngát
Tâm sự vơi đầy chén rượu say
Đón gió thanh b́nh lên ư đẹp
Châu về hợp phố dệt thơ hay
1962
Trích Tơ Sương



VÀO THU
T.T.KH

Hơi may se cả bầu trời
Hàng cây lá đă vàng phơi ít nhiều
Nhà ai một mái tịch liêu
Ch́m trong lũng vắng tiêu điều chiêm bao
Chợt cơn gió thổi xạc xào
Con chim lẻ bạn cánh chao hăi hùng
Vút bay trong cơi mịt mùng
Ngẩn ngơ người cũng phiêu bồng vào thu.
12-8-1993

MÀU MÁU TI-GÔN
Thâm Tâm

Người ta trả lại cánh hoa tàn
Thôi thế duyên t́nh cũng dở dang
Màu máu ti-gôn đà biến sắc
Tim người yêu cũ phủ màu tang

K…hỡi ! Người yêu của tôi ơi !
Nào ngờ em giết chết một đời
Dưới mồ đau khổ anh ghi nhớ
H́nh ảnh em hoài măi th ế thôi.

Quên làm sao được thuở ban đầu
Một cánh ti-gôn dạ khắc sầu
Một cánh hoa xưa màu hi vọng
Nay c̣n dư ảnh trái tim đau.

Anh biết làm sao được hỡi trời
Dứt t́nh sao nỡ, nhớ không thôi
Thôi em hăy giữ cành hoa úa
Kỉ niệm ngàn năm một cuộc đời.
<span style='font-family:Arial'><marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Đêm xưa có một gă khờ</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống trăng rồi khóc trang thơ đời ḿnh</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Uống thơ rồi khóc cuộc t́nh</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống t́nh rồi khóc một ḿnh dưới trăng</span></marquee>
</span>

http://www.vitinh.de/ihtml/ihtml_menu.htm<==tự học HTML

Lay link nhac so!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Thơ Các Lọai - Ca Dao - Dân Ca · Next Topic »
Add Reply