| Welcome to Sinh Viên Đại Học Kinh Tế TPHCM. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Hương Lúa Chiều Quê; Mới sáng tác | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Mar 20 2005, 10:31 AM (1,236 Views) | |
sanganly
|
Mar 20 2005, 10:31 AM Post #1 |
![]()
^v^-^_^SANG^v^-^_^
![]()
|
Đây là truyện thứ 5 của admin sẽ nằm trong tập "Hương Lúa Chiều Quê", xin giới thiệu cùng bà con. HƯƠNG LÚA CHIỀU QUÊ Tâm ngắt một bông lúa, bước đi chậm răi. Mùa hè lại đến, nó mang lại cho dân làng cô một niềm vui-niềm vui về mùa gặt mới. Chiều lại về, nắng đă tắt, cô nh́n về phía chân trời: một màu đỏ hồng-màu của hoàng hôn. Lũ trẻ c̣n đang chơi đùa, cô cũng phải về nhà nấu cơm thôi, chắc ba mẹ cũng sắp về rồi. Tuy là mùa hè nhưng thời tiết không quá nóng nực, vẫn có những cơn gió thoảng qua, cuốn theo sau nó là hương lúa chín, toả ra khắp cả thôn. Tâm sực nhớ lại chiều nay cô có hẹn với Hiếu tại cánh đồng lúa này. Không hiểu cô nghĩ ǵ mà lại nở một nụ cười thật tươi và bước đi thật nhanh về nhà. - Cơm nấu đă xong rồi, bây giờ ra cánh đồng kẻo trời tối-Tâm nghĩ thầm. Đến chỗ hẹn th́ Tâm đă thấy Hiếu đợi từ bao giờ. - Anh đến lâu chưa?-Tâm cất tiếng hỏi Hiếu. - Không sao, anh cũng chỉ mới đến thôi mà, chắc em vừa nấu cơm xong?-Hiếu nhanh nhẹn đáp. - Vâng, em mới thăm ruộng về, rồi nấu cơm xong là ra đây liền nè-Tâm nói. Hai người ngồi xuống băi cỏ quanh bờ ruộng, Tâm ngă vào ḷng Hiếu, gió lại thổi qua mang theo hương lúa đến ướp t́nh yêu của họ. Tâm và Hiếu là hai người cùng làng, thuở nhỏ họ vẫn vui đùa cùng nhau trên chính nơi này, có lẽ v́ thế mà nó thường được chọn làm địa điểm hẹn ḥ của họ. Đang nói chuyện đâu đâu, Tâm hỏi Hiếu. - Anh thích màu ǵ nhất? - Anh thích màu vàng của bông lúa chín khi nó mang lại cho dân làng một niềm vui về mùa gặt mới. Anh thích màu vàng của nắng khi nó mang lại hơi ấm và ánh sang cho cây lúa phát triển. Anh thích màu vàng-màu áo em thường hay mặc khi đến chỗ hẹn với anh. Anh thích màu vàng tượng trưng cho t́nh yêu quê hương và t́nh cảm sâu đậm anh dành cho em…-Hiếu nói một mạch mà không suy nghĩ, có lẽ màu sắc ấy đă h́nh thành trong con người anh từ rất lâu rồi. - Em th́ thích màu hồng, màu đỏ hồng của chân trời lúc hoàng hôn, màu hồng của t́nh yêu và hạnh phúc, màu hồng của một cuộc sống ngày mai tươi đẹp-Tâm nói mà không cần phải chờ Hiếu hỏi. Trời tối dần, lũ trẻ không c̣n choi đùa trước mắt họ nữa, Hiếu vuốt tóc người yêu-mái tóc suôn mềm thơm mùi bồ kết. Họ chia tay nhau và đi về nhà của ḿnh, kết thúc một buổi chiều thú vị. * * * “Có ai ở nhà không, ra nhận thư này ?”-tiếng của bác trưởng thôn khá lớn đủ để Tâm từ trong nhà bếp có thể nghe thấy. Cô nhanh chóng chạy ra xem, nhận lá thư và cảm ơn bác trưởng thôn, Tâm xem tên người nhận: Ngô Thị Thanh Tâm. Ṭ ṃ quá, cô mở ra xem-th́ ra đó chính là giấy báo nhập học vào đại học nông nghiệp. Tâm reo lên, có lẽ v́ cô quá vui mừng. “Phải khoe với bố mẹ mới được, không biết anh Hiếu ra sao ?” Vốn là năm nay Tâm vừa tṛn mười tám tuổi, mới tốt nghiệp lớp mười hai xong, cô cùng Hiếu lên đường về Cần Thơ để thi đại học, cả hai đều thi vào trường đại học nông nghiệp. Họ muốn mai này đem sức ḿnh phục vụ cho quê hương, đưa quê hương phát triển lên về kinh tế nông nghiệp. Làng nghèo quá, có mấy ai được học đến nơi đến chốn đâu, do vậy bao đời nay vẫn chưa thoát khỏi cái nghèo. Chiều nhẹ dần buông, Tâm xách thùng nước tưới luống xà lách trong vườn.Lũ chim th́ đậu trên những cây mít bên cạnh. Làn gió thổi nhẹ vào những tán lá làm phát ra những âm thanh d́u dịu nghe êm tai. - Tâm ơi, em có ở nhà không đấy? - Tiếng Hiếu vọng lại từ phía bờ rào đối diện. - Ủa, anh Hiếu, có chuyện ǵ thế anh? Em nhận được giấy báo điểm, em đậu rồi anh ạ, em mừng quá, định t́m anh đây nè! - Ủa, em cũng nhận được rồi sao, anh cũng vừa nhận nè, anh cũng thi đậu em à - Hiếu ngạc nhiên trả lời Tâm. Cả hai người đều ngạc nhiên, họ đều đậu vào ĐH Nông Nghiệp. Vậy là cố gắng của hai đứa đă được đền bù sau bao ngày dùi mài kinh sử. * * * Năm năm có phải là một khoảng thời gian dài không nhỉ? Có lẽ mỗi người đều có một ư kiến và không ai dám chắc rằng có sự giống nhau trong câu trả lời của hai người bất ḱ được hỏi. Đối với Tâm và Hiếu th́ đó là một khoảng thời gian khá dài. Ừ th́ dài thật nhưng điều mà hai đứa mong muốn cũng trở thành hiện thực: cả hai tốt nghiệp loại xuất sắc, ngoài ra t́nh yêu của hai đứa cũng chín dần theo những mùa lúa. Ngày lễ trao bằng kĩ sư, Tâm thấy Hiếu nói chuyện với một số người lạ mặt… - Lúc sáng anh nói chuyện với ai thế? – Tâm hỏi Hiếu khi cô gặp anh ở căn tin trường. - À, đó là mấy ông anh mà anh mới quen. Họ đến chúc mừng anh đấy mà. Tâm biết Hiếu đang giấu cô chuyện ǵ đó. Chỉ cần nh́n cách trả lời lúng túng của anh th́ ai cũng nghĩ như vậy. - Có một tổ chức muốn mời em tham gia dự án “Nghiên cứu tăng năng suất cây lúa”. Em sẽ làm việc cho dự án này trong ṿng hai năm, sau đó sẽ ứng dụng thành tựu ấy cho việc phát triển kinh tế nông nghiệp ở quê ḿnh. - Vậy à, chúc mừng em nhé. C̣n anh phải trở về quê, bà con đang chờ đợi anh. * * * Hiếu và Tâm đi trên hai chiếc xe khách chạy ngược chiều nhau. Tâm biết dù Hiếu có t́nh cảm với cô lâu lắm rồi nhưng v́ anh nhút nhát, chưa dám nói lời tỏ t́nh. Ngồi trên xe Tâm nghĩ vu vơ mà không biết rằng xe dừng lại lúc nào, phiền bác tài phải gọi. Pḥng làm việc của cô nằm sát bên bờ ruộng. Căn pḥng nhỏ nhắn với các lọ hoá chất, một chiếc bàn nhỏ cùng một b́nh hoa đẹp. Mở nhẹ cánh cửa sổ, Tâm đưa mắt nh́n cánh đồng lúa non xanh mơn. Chưa bao giờ cô cảm thấy nhớ nhà như lúc này. Bầu trời lơ đăng, thấp thoáng một vài cánh diều cùng lũ trẻ đang chơi đùa làm cho Tâm sực nhớ rằng ḿnh c̣n nhiều việc phải làm… Hai năm làm việc tích cực cùng các anh chị cũng đă mang lại một kết quả tuyệt vời. Tâm trở về nhà cùng những ghi chép về phương pháp tăng năng suất cây lúa và tấm bằng khen mà trong ḷng vui nức nở. Cô lại nghĩ về quê hương, mẹ già và Hiếu. Có lẽ v́ thế mà cô không hề ngủ được trên chuyến tàu đêm. Đường vào thôn nay đă thay đổi nhiều: được rải nhựa và rộng hơn xưa. Tuy nhiên lại có những chiếc container chở đầy ắp hàng hoá lũ lượt ra vào khiến cho Tâm không khỏi ngạc nhiên. Bước nhanh vào làng, Tâm nghe thấy tiếng ồn ào do máy móc phát ra. Trước mắt cô là một nhà máy hiện đại. - Em đó phảI không Tâm? Tâm ngạc nhiên quay ra phía sau, th́ ra người gọi cô là Hiếu, bên cạnh anh là những người đàn ông mà cô từng thấy cách đây hai năm khi họ nói chuyện cùng Hiếu. - Anh Hiếu, tại sao ở đây lại có nhà máy và đặt ngay trên thửa ruộng nhà anh? - À, nhà máy mới đi vào hoạt động thôi em à, anh cùng một số người góp vốn thành lập nên để chế biến quặng. - Nhưng anh xem, nhà máy đă thải ra những chất độc hại làm ô nhiễm không khí và nguồn nước, làm cho những thửa ruộng xanh mơn giờ tàn tạ hết rồi. - Ừ…th́…nhưng nhà máy đă giải quyết công ăn việc làm cho người dân mà em, cái đó mới quan trọng hơn. Rồi Hiếu kể cho Tâm nghe về việc thành lập nhà máy, lĩnh vực hoạt động và nói cho cô nghe về sự phát triển kinh tế của thôn khi lập ra nhà máy này. Nhưng trái với suy nghĩ của anh, Tâm dường như để ngoài tai những lời nói đó và trở về nhà. Chân trời lại có màu đỏ hồng nhưng nhưng theo Tâm đó chỉ là sự giả tạo, bởi cô sẽ không c̣n thấy màu vàng của lúa chín và màu hồng của hạnh phúc nữa khi mà nhà máy hoạt động. * * * Đang say sưa chỉ đạo công nhân th́ Hiếu nhận được giấy mời của Uỷ ban huyện yêu cầu anh có mặt vào ngày mai để dự một cuộc họp. Đúng giờ, Hiếu đến Uỷ ban và ngạc nhiên khi thấy Tâm có mặt ở đó tự lúc nào. Cuộc họp kết thúc vớI quyết định đ́nh chỉ hoạt động của nhà máy. Th́ ra Tâm đă tŕnh Uỷ ban về việc gây ô nhiễm nghiêm trọng của nhà máy. Riêng Hiếu, anh không ngờ rằng, Tâm là người đă tŕnh tờ đơn kia. Anh hậm hực trở về nhà. Tâm biết Hiếu đang giận ḿnh nên cũng chẳng nói ǵ. Đêm về trên thôn không c̣n nghe tiếng ếch kêu nữa. Tâm cảm thấy buồn rầu, trở qua trở lại một lúc mà vẫn không ngủ được. Cô cầm chiếc đèn pin đi dọc theo bờ ruộng sau nhà để hóng mát. Bỗng Tâm nghe có tiếng sột soạt. Vội tắt đèn pin, Tâm đi nhè nhẹ về phía phát ra tiếng động. Cô đột ngột bật đèn lên và phát hiện có người mặc chiếc áo mưa, che kín cả người đang đổ một chất ǵ đó xuống các thửa ruộng. Thấy Tâm, người đó bỏ chạy vứt lại cả chai thuốc… Với mẫu phân tích nguồn nước trong thửa ruộng đem đối chiếu với hoá chất c̣n lại trong chai và dấu vân tay, người ta biết thủ phạm chính là Hiếu. Chính anh đă cho thuốc độc hại lúa xuống các thửa ruộng nhằm trả thù Tâm. Toà án dành cho anh ba năm gỡ lịch. Thỉnh thoảng Tâm lại vào trại gian thăm Hiếu và mang cho anh những chiếc bánh làm từ cây lúa quê nhà. Có lẽ cô muốn nhắc cho Hiếu về màu vàng mà anh từng yêu thích. Ban đầu Hiếu c̣n giận nhưng sau thấy được lỗi lầm của ḿnh nên bật khóc mỗi khi Tâm đến thăm. Ba năm trong trại giam cùng với sự tha thứ và t́nh cảm của Tâm, Hiếu tưởng chừng như thời gian “đang chạy” trên đường cao tốc. Ngày măn hạn tù, Tâm chờ anh trước cổng… - Anh không thể trở về nhà nữa, bà con làm sao có thể tha thứ cho anh! - Hiếu nói trong tâm trạng mặc cảm vớI những lỗi lầm do ḿnh gây ra - Anh nh́n ḱa! – Tâm nói và ra hiệu cho Hiếu nh́n về phía bên phải. Th́ ra dân làng đă ở đó lâu rồi, tất cả đều cười. Hiếu ngạc nhiên nhưng anh biết rằng họ đă tha thứ cho anh. Dường như Tâm biết được rằng Hiếu rất ngạc nhiên nên cười bảo: - Em cùng bà con đă lập ra kế hoạch cho nhà máy của anh, chúng ta sẽ sản xuất phân bón, không gây ô nhiễm lại vừa có phân bón lúa. - Ôi! Kế hoạch của em hay quá - Hiếu reo lên – Anh sẽ bắt tay làm lại ngay từ ngày mai. - C̣n em sẽ ứng dụng những thành tựu trong dự án vừa rồi để triển khai ngay cho mùa lúa tới. Trên cánh đồng sau nhà Tâm-địa điểm ḥ hẹn của cô và Hiếu, hương lúa chin toả khắp nơi. Nó mang cho dân làng một niềm vui về mùa gặt mới. Những chú bé thả diều trên cánh đồng bên cạnh, chân trời màu đỏ hồng. Cả Tâm và Hiếu cảm nhận được đó là sự pha trộn hoàn hảo của hai sắc màu: vàng và hồng. Và bây giờ trên thửa ruộng này, hương lúa chiều quê mang cho Tâm và Hiếu một niềm hạnh phúc đặc biệt-hạnh phúc lứa đôi. Hết. |
|
<span style='font-family:Arial'><marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Đêm xưa có một gă khờ</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống trăng rồi khóc trang thơ đời ḿnh</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Uống thơ rồi khóc cuộc t́nh</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống t́nh rồi khóc một ḿnh dưới trăng</span></marquee></span> http://www.vitinh.de/ihtml/ihtml_menu.htm<==tự học HTML Lay link nhac so! | |
![]() |
|
phocuvanganh_tl
|
Mar 20 2005, 11:00 AM Post #2 |
![]()
|
Uhm! Hay đó anh Sang àh! Truyện có những khung cảnh rất lăng mạng! Hiiiiii! Nói chung là thế là hay rùi đấy! Nói thật không chút xạo láo! Hehe! |
| Em măi măi yêu chị Tư-Cẩm Ly[@RPG-Data-Begin[[Money:40]]RPG-Data-End@] | |
![]() |
|
hoaxuongrong
|
Apr 16 2005, 09:06 PM Post #3 |
![]()
Nhà Giáo Nhân Dân
![]()
|
Hê hê, cảm ơn em nhé bé Mai, em là người đầu tiên được đọc truyện này đó. |
|
C̣n Duyên Kẻ Đón Người Đưa Hết Duyên Đi Sớm Về Trưa Một Ḿnh | |
![]() |
|
hoaxuongrong
|
Jun 27 2005, 07:02 PM Post #4 |
![]()
Nhà Giáo Nhân Dân
![]()
|
Hôm nay buồn quá, lên đọc lại truyện này, càng thêm cảm xúc, người ấy ơi, giá mà tôi có thể....1 lần...và măi măi!!! |
|
C̣n Duyên Kẻ Đón Người Đưa Hết Duyên Đi Sớm Về Trưa Một Ḿnh | |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Truyện Các Lọai - Tục Ngữ - Danh Ngôn · Next Topic » |



sanganly




phocuvanganh_tl

2:06 AM Jul 12