| Welcome to Sinh Viên Ðại Học Kinh Tế TPHCM. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Trong Vòng Tay Ngoại; tui sáng tác | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Jul 10 2005, 05:14 PM (925 Views) | |
sanganly
|
Jul 10 2005, 05:14 PM Post #1 |
![]()
^v^-^_^SANG^v^-^_^
![]()
|
TRONG VÒNG TAY NGỌAI Sáng tác: Trần Khánh Sang Kỉ niệm chiến dịch Mùa Hè Xanh 2004, viết tặng bé Hà (Hà Nội) Chiếc xe hon đa lách những ổ gà trên con đường đất. Những vũng nước đọng lại trên con đường khiến cho Hà phải vất vả. Mùa mưa là thế, những con đường đất ở nông thôn "nhão nhọet" với những vũng sình lầy mà đám trẻ con hay gọi vui là những "vũng sôcôla lỏng". Đã hơn năm năm nay Hà không về thăm quê. Cảnh vật cũng chẳng thay đổi gì nhiều, chỉ thấy thấp thóang vài căn nhà ngói, không còn cái cảnh những chú bò chạy tung tăng trên đương-sự trở ngại của người đi đường. Nhưng cũng chưa hẳn, có lẽ tại trời mưa nên không thấy đấy thôi-Hà nghĩ. -Á, cô kia, chạy xe kiểu gì lạ vậy? -Ối, xin lỗi chị ạ, em vô ý!-mãi lo suy nghĩ chuyện đâu đâu nên Hà không nhìn thấy một người phụ nữ đi bộ ngược chiều. Cô đã gây ra sự phiền toái cho người phụ nữ nọ: trên người bà ta dính đầy bùn đất, thế là phải về nhà thay bộ quần áo khác, phụ nữ mà. -A, hình như em tên Hà phải không?-người phụ nữ nọ cất tiếng hỏi với khuôn mặt rạng rỡ hẳn ra chứ không còn cái vẻ cau có. -Vâng, Hà là tên của em, nhưng làm sao mà chị biết ạ?, Hà tỏ ra vẻ vô cùng ngạc nhiên và cô cố gắng nhớ lại xem bà ta là ai. -Ôi giời, chị Nhung đây mà em!, người phụ nữ nọ cất tiếng nói và vẻ mặt của bà ta chuyển lại vẻ cau có ban đầu nhưng cường độ có giảm. Hà biết điều đó nhưng cô cảm thông thôi, vì trong hoàn cảnh bà ta, ai mà chẳng vậy. -Trời, chị Nhung đấy à, chị cắt tóc ngắn hồi nào vậy, chả trách em không nhận ra!-Hà nói và gượng cười. Khuôn mặt Hà rạng rỡ cái vẻ xinh đẹp vốn có, Nhung đâu biết rằng trên khuôn mặt ấy Hà đã phủ một lớp mĩ phẩm khá dày. Phụ nữ là vậy đó; đàn ông-nhất là những ông chồng thường than phiền về chuyện phân nửa tháng lương của họ được dùng để mua mĩ phẩm cho các quí phu nhân. -Về nhà chị chơi đã, đi đâu vội!, lời mời của Nhung, Hà khó mà làm theo được vì cô đang bận, và trong dự tính của Hà, cô cũng không định ghé nhà Nhung. -Ừa, nếu như vậy thì em đi đi, nhưng xong việc nhớ ghé nhà chị đấy nhé!, câu nói của Nhung chỉ là một sự thay đổi thời gian, nó nằm ngoài dự tính của Hà. Hai người là đôi bạn thân thuở nhỏ, Hà kém nhung mấy tuổi. Lúc còn trẻ, đại từ xưng hô giữa hai người là "mày" và "tao". Đã xa rồi cái thuở hai đứa thường chạy tung tăng ngoài trời mưa, cái thời gian ngây ngô mà một đứa trẻ thường trải qua. Nhà của Nhung bây giờ cũng khá giả hơn khi xưa, theo nhịp công nghiệp hóa-hiện đại hóa của đất nước. Khuôn mặt Nhung trông già hơn cái tuổi của chị ta. Cũng phải thôi, người nhà quê ít khi họ quan tâm đến nhan sắc của mình, nhưng cũng không phải là không có trường hợp ngoại lệ. Nhung không thuộc một trong số các trường hợp ngoại lệ ấy, chị ta làm việc suốt cả ngày, ở nơi có điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Thật vậy, mỗi ngày Nhung lên nương từ rạng sáng đến mờ tối mới về nhà, làm ăn như thế mới mong có của cải để dành. Nhung lấy chồng khá lâu và đã có hai đứa con, cũng nhờ mấy đứa nhỏ ngoan và học giỏi nên vợ chồng Nhung yên tâm mà làm ăn. Chồng Nhung là một người thành đạt trong nghề nghiệp-anh làm công tác khuyến nông. Hà cũng như Nhung, rất thành đạt, lấy chồng cách đây vài năm và chưa có con cái gì. Hà làm ở bệnh việc đa khoa của tỉnh, công việc rất ổn định với mức lương cao. Chồng cô là một kĩ sư xây dựng, anh đi theo những công trình lớn vì có năng lực, thỉnh thỏang mới về thăm nhà nhưng cuộc sống của họ rất đầm ấm. * * * Hà tạm biệt Nhung và lái xe chậm lại, mắt cô quan sát tường tận con đường vì cô sợ mình lại gây ra chuyện phiền toái lần nữa. Hà lái xe lòng vòng vì cô muốn nhìn thấy ngôi trường cũ, bệnh viện mà đặc biệt là căn nhà của bà ngoại trước kia mà bây giờ nó đã là ngôi nhà của người khác. Căn nhà đúc ba tầng khang trang không còn vương vấn một chút gì cái vẻ đượm buồn của ngày xưa. Mảnh vườn nhỏ cùng với luống ra cải ngày xưa bây giờ đã trở thành hồ bơi. Con đường mòn dẫn từ nhà ra bờ suối cũng không còn, nó đã được thay thế bởi cái hồ chứa nước dùng cho cả thôn. Người ta làm công trình này vì mùa hè thường xảy ra chuyện thiếu nước sinh hoạt, cái hồ đã xoá đi nỗi lo ngại của bà con. Cảnh vật thay đổi làm cho Hà không còn cái cảm giác xao xuyến mà cô nghĩ mình sẽ phải gặp...Hà đến nghĩa trang chỉ mất mười phút vì đường xá đã được bê tông hoá. Nghĩa trang là một vùng cát mênh mông, trắng xoá, chỉ có những cây rau muống biển mọc được ở đây. Cát này người ta thường dùng để sản xuất thuỷ tinh. Xa xa hiện ra vài cây dương-loài cây mà người ta trồng để ngăn bão cát và chắn gió từ ngoài khơi thổi vào. Nghĩa trang không còn nhiều chỗ trống. " Một, hai, ba...", Hà đếm những ngôi mộ mới; mới có thể là vì hai lí do: hoặc mới xây hoặc được tu sửa lại, nhưng không xuể. Cô chuyển sang đếm những ngôi mộ cũ kĩ: một, hai, ba, chỉ còn đúng ba ngôi mộ. Hà tiến lại gần ngôi mộ của bà ngoại: lớp vôi đã tróc gần hết, ngôi mộ mang màu xanh của rêu pha lẫn màu vàng của nắng và lớp vôi cũ. Nét chữ ghi trên ngôi mộ tuy không còn rõ nét nhưng cũng chưa quá mờ để Hà không thể đọc được. Rau muống biển mọc um tùm trên nấm mồ, ong bướm lượn quanh trên những bông hoa. Hà nhận ra một bông hoa của cây rau muống biển, màu tím mọc trên mộ bà ngoại-loài hoa không cao sang quí phái nhưng lúc nhỏ Hà rất thích vì màu tím thanh dịu của nó. -Bà ơi, chúng ta đi thăm mẹ cháu hả bà?-Có tiếng trẻ con vọng lại từ phía xa. Hà ngước mắt lên, nhìn về phía ấy. Đó là hai người: một già một trẻ. Ánh hoàng hôn đỏ hồng soi rõ khuôn mặt của hai bà cháu. Khuôn mặt của cụ già thấp thoáng vẻ buồn bã, đứa trẻ có vẻ còn ngây ngô, giống nhưu cô hồi nhỏ vậy. Hà hiểu rằng mẹ của đứa bé đã mất. "Thật tội nghiệp, nhưng bản thân mình cũng thiếu thốn tình yêu thương của mẹ như đứa trẻ kia!"-Hà tự so sánh. Trên má cô, hai hàng nước mắt đã lăn dài. Kí ức của cô chợt tái hiện. Hà ngắt bông hoa rồi ngồi trước ngôi mộ và lẩm bẩm cau gì đó trong miệng. * * * Chòm mây nhẹ trôi, nắng chiều sắp tắt, cuối chân trời chỉ còn lại màu đỏ hồng. Những tán lá chuyển động do sự tác động của cơn gió tạo ra những âm thanh nghe thật buồn bã và cô đơn. Tiếng chim hót yếu dần. Cụ già ngồi trong căn bếp nhỏ chật chội với làn khói bốc lên từ bếp lửa. Hai bàn tay gầy guộc của cụ đưa qua đưa lại, bà đang nấu ăn. Vương trên đôi má nhiều nếp nhăn của bà là những giọt nước mắt. Bà đang khóc?-Không, khói bếp làm mắt bà cay xè. Ngoài sân kia những chú gà cũng hoàn thành công việc kiếm ăn, một vài chú đã bước vào chuồng, chuẩn bị ngủ. |
|
<span style='font-family:Arial'><marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Đêm xưa có một gã khờ</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống trăng rồi khóc trang thơ đời mình</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Uống thơ rồi khóc cuộc tình</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống tình rồi khóc một mình dưới trăng</span></marquee></span> http://www.vitinh.de/ihtml/ihtml_menu.htm<==tự học HTML Lay link nhac so! | |
![]() |
|
sanganly
|
Aug 16 2005, 04:25 PM Post #2 |
![]()
^v^-^_^SANG^v^-^_^
![]()
|
- Bà Ngoại ơi, con chim nó chết rồi!, cô bé Hà nói với bà Ngoại về con chim mà mình nhặt được dưới gốc cây xoài. Có lẽ nó bị rơi khỏi tổ lúc chim mẹ đi kiếm mồi. Hà nhặt vội con chim vào nhà và chăm sóc nó, nhưng vết thương quá nặng, nó không thể vượt qua. - Tội nghiệp nó quá, con chim còn nhỏ mà đã phải rời bỏ cõi đời, cháu đem chôn nó đi-bà Ngoại đáp lại. - Hic, hic...vâng ạ-Hà đáp nghẹn ngào trong tiếng khóc, đôi mắt cô bé sưng lên và chuyển thành màu đỏ vì khóc quá nhiều. Hà vốn yêu thương động vật, cô thường trò chuyện với chú chó ở nhà và xem nó có tâm hồn như một con người vậy. Nhưng có lẽ Hà thích con búp bê mẹ mua tặng nhân dịp sinh nhật thứ sáu của mình hơn. Nhà nghèo, trước kia cô bé chỉ được ngắm những con búp bê của bạn bè. Từ khi có búp bê, Hà bận rộn hơn với công việc may quần áo cho...búp bê. Hà xem con búp bê như em gái của mình dù cho Hà có một đứa em nhỏ hơn hai tuổi. Hà mồ côi cha từ nhỏ, cô bé sống trong tình yêu thương hết mực của mẹ và bà. - Bà ơi, cháu chôn nó rồi. Bây giờ cháu thắp cho nó nén nhang bà nhé! Hà vẫn còn khóc, cô bé không đợi câu trả lời của bà mà chạy thẳng vào nhà đốt một cây nhang và cắm bên cạnh nơi chôn con chim nhỏ. * * * Mùa đông năm nay lại đến sớm, trong cái giá rét Hà cảm thấy cái áo len bà đan cho mình thật hữu ích. Hà vẫn thường mặc chiếc áo này mỗi khi đông về. Con suối sau nhà nước chảy mạnh quá, có lẽ năm nay lại lụt lội nữa rồi. Bà Ngoại đang nấu ăn, Hà chạy vào bếp ngồi bên cạnh bà như muốn chia sẻ cùng bà Ngoại sự vất vả ấy. Khói bốc lên khi bà nhóm lửa, Hà cũng đủ lớn để trái tim cô hình thành tình yêu đối với quê hương, đối với làn khói bếp của Ngoại. Mẹ đi làm cả ngày, rồi lại đi làm thêm để kiếm tiền nuôi Hà và đứa em nhỏ. Bà Ngoại cũng góp những đồng lương hưu ít ỏi bvào phần lương của mẹ. Em gái Hà-Hiền, đang học lớp một , hai chị em có những nét giống nhau... * * * - Ngày mai con vào miền Nam mẹ ạ-tiếng của mẹ Hà vọng lại từ căn phòng đối diện. Đã quá nửa đêm, bé Hiền đang say ngủ, còn Hà thức giấc trở dậy chẳng thấy mẹ đâu, chỉ nghe văng vẳng tiếng của mẹ và bà Ngoại. - Con đi rồi, mẹ ở nhà chăm sóc mấy đứa trẻ giúp con nhé! Chắc lâu lắm con mới về. - Thế con làm gì ở trong đó, sao lại lâu vậy? - Công việc thôi mẹ ạ, con đi tập huấn nâng cao tay nghề, cực chẳng đã con có muốn đi đâu. - Ừ, thì cứ lo cho công việc đi con ạ, để mẹ chăm sóc cho mấy đứa nhỏ. - Mẹ ơi, mẹ đừng bỏ con, hu hu... Thì ra bé Hà đã theo dõi cuộc nói chuyện của mẹ và bà, cô bé oà khóc và chạy thẳng vào phòng bà Ngoại. - Bé Hà, nín đi con; lớn rồi mà khóc nhè thì xấu lắm! Mẹ ôm Hà vào lòng và nhỏ nhẹ an ủi. - Lại đây với Ngoại nào!-Bà Ngoại ôm cháu và an ủi thêm. Hà đã thôi khóc. - Mẹ đi làm mới có tiền nuôi cháu chứ, cháu ở nhà cùng em với bè. - Con phải ngoan ngoãn nghe lời Ngoại nghe chưa! Mẹ đi làm sẽ mua búp bê cho con. Tiễn chân mẹ tại sân ga, Hà bật khóc, bé Hiền và Hà cũng vậy. Chiếc tàu đưa mẹ đi xa dần, Hà không còn thấy bàn tay mẹ vẫy chào mình. Bà Ngoại đưa hai đứa cháu trở về nhà, bé Hà dường như không còn buồn nữa, riêng Hiền vẫn còn khóc khiến cho bà phải bỏ lỡ công việc để dỗ dành. Trong ánh đèn khuya bên cửa sổ, bà Ngoại vẫn ngồi đó đan hai chiếc áo len cho hai đứa cháu. Chiếc áo kia đã cũ kĩ, vả lại nó tỏ ra chật chội mất mất rồi. Hà không ngủ được, trở người dậy và ngồi bên cạnh bà. - Bà làm gì vậy ạ?-Bé Hà hỏi bà Ngoại - Bà đang đan cho cháu của bà chiếc áo len, mùa đông tới rồi, trời lạnh lắm đấy! - Sao bà không đan áo cho bà? - Áo của bà vẫn còn dùng được cháu ạ. Cháu đi ngủ đi, ngày mai còn đi học nữa! Hà đi ngủ, bà đan một lát nữa rồi cũng đi ngủ. Nằm bên cjanh bà mà Hà cứ ngỡ rằng mình đang nằm bên cạnh mẹ. Cô bé chợt nhận ra sự âu yếm của bà chẳng khác gì của mẹ. Cô bé chìm vào giấc ngủ, miệng hơi mỉm cười, có lẽ Hà đang mơ một giấc mơ đẹp... Ò, ó, o...tiếng gà gáy thay cho những tiếng chuông của chiếc đồng hồ báo thức, báo hiệu trời đã sáng. Hà cũng vừa tỉnh giấc, bà Ngoại thì đã dậy từ lúc nào, lục đục dưới bếp lo cho hai đứa cháu bữa điểm tâm. Mùa đông mây lững lờ trôi, trời miền Trung mưa nhiều lắm, mưa nặng hạt; năm nào con suối sau nhà cũng chảy siết. Bà Ngoại sợ có chuyện nên không cho hai đứa cháu của mình đứng gần bờ suối trông nước chảy. Cũng phải thôi, con suối hàng năm vẫn cuốn trôi đi biết bao là gia cầm, bà lo cũng phải. Một chiều cuối đông, Ngoại nhận được thư của mẹ, mẹ cho biết sẽ ở lại miền Nam công tác luôn, có lẽ một năm chỉ về thăm quê một lần. Bà Ngoại không vội cho hai đứa cháu biết tin này... * * * Từ đó, đông rồi đông lại đông...đã bao nhiêu mùa đông đã trôi qua, mẹ Hà mỗi năm chỉ về thăm quê hai lần, và Hà cũng đã biết điều đó-điều mà trước kia bà Ngoại không cho cô biết. Năm nay hai chị em đã khôn lớn, Hà sắp sửa bước vào kì thi Đại Học, vào một trường Đại Học ở miền nam. Lại một mùa đông nữa trôi qua, Hà đang ở trong Kí túc xá trường Đại Học Y Dược. Với chiếc áo len Ngoại đan cho trước lúc nhập học, Hà cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay và tấm lòng âu yếm của Ngoại. Mùa đông đã không còn đáng lo ngại... |
|
<span style='font-family:Arial'><marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Đêm xưa có một gã khờ</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống trăng rồi khóc trang thơ đời mình</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Uống thơ rồi khóc cuộc tình</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống tình rồi khóc một mình dưới trăng</span></marquee></span> http://www.vitinh.de/ihtml/ihtml_menu.htm<==tự học HTML Lay link nhac so! | |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Truyện Các Lọai - Tục Ngữ - Danh Ngôn · Next Topic » |



sanganly




2:06 AM Jul 12