| Welcome to Sinh Viên Đại Học Kinh Tế TPHCM. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Truyện Ngắn: Thuyền Về Bến Xưa; Mới viết: 10-8-05 | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Aug 11 2005, 08:32 AM (999 Views) | |
sanganly
|
Aug 11 2005, 08:32 AM Post #1 |
![]()
^v^-^_^SANG^v^-^_^
![]()
|
THUYỀN VỀ BẾN XƯA Các điều hành viên lưu ư: Các truyện do thành viên sáng tác tuyệt đối không được Delete, ai sai phạm sẽ bị xử lí! Làn gió thổi nhẹ qua mái tóc của Hương làm những sợi tóc đong đưa đủ cho Chinh có thể nh́n thấy. Hương đẹp và có cá tính, đôi khi cô tỏ ra cứng đầu nhưng đối với Chinh điều đó không quan trọng. Hai người quen nhau thật t́nh cờ trong buổi tiệc sinh nhật một người bạn của cả hai, ấy vậy mà đă năm năm rồi. Chinh là một kĩ sư phần mềm trẻ, khuôn mặt điển trai có sức thu hút đối với phái nữ. Thỉnh thoảng anh có viết vài mẫu truyện gởi đăng báo, rồi ngày một nhiều hơn, đến nỗi chỉ cần nh́n thấy anh, chị tiếp tân đă cất tiếng hỏi. - Cậu đến gởi truyện phải không? - Dạ vâng, em mới viết tối qua, nhờ chị gởi cho ban biên tập giúp em! - Ờ được, mấy anh khen truyện của cậu lắm đấy. Nếu tôi nhớ không làm th́ cậu là một kĩ sư phần mềm mà, sao lại chuyển qua viết văn, bộ tính đổi nghề sao? - Dạ không, em viết để thư giăn ấy mà, may mắn nên được chọn đăng chứ nghề ngỗng ǵ đâu chị. - Cậu giỏi thật, viết văn như cậu mà chỉ so sánh với giải trí thôi sao, chắc lần này bài của cậu sẽ được chọn đăng cho mà xem. - Dạ, em cũng hi vọng được như thế. Thôi chào chị, em có việc phải đi rồi. - Ừ, chào cậu! Chinh và Hương ngồi trong căn pḥng khá rộng, có lan can, cửa sổ và những chậu hoa. Ánh đèn không được sáng nên Hương không nhận ra được vẻ đẹp của những bông hoa bên cạnh ḿnh. Tiếng nhạc nhẹ nhàng như đưa đổi trẻ đến một ḥn đảo xinh đẹp, có cỏ xanh, chim hót líu lo buổi b́nh minh và ánh trăng thanh dịu khi trời tối. Nhiều lúc Hương mặc cảm v́ cô chưa có việc làm. - Hương, em đang nghĩ ǵ mà không nói chuyện? - À, chẳng có ǵ đâu anh, em lên thành phố lâu rồi mà chưa về nhà nên hơi buồn vậy thôi. Hương cầm ly nước cam không c̣n nguyên màu sắc v́ nước đá đă tan hết đưa lên miệng uống một hơi. Chinh không buồn hỏi chuyện người yêu nữa bởi lẽ anh dư biết Hương đang cần sự yên tĩnh. - Anh Chinh, có bao giờ anh t́m gặp lại quá khứ của ḿnh chưa? - Ư em là...? - Là em muốn hỏi anh rằng đă bao giờ anh nh́n lại tuổi thơ của ḿnh chưa, những lúc tung tăng ngoài mưa với mấy đứa bạn, những lúc chơi trốn t́m...? - À, có chứ em. Tuổi thơ của con người thật đẹp v́ nó hồn nhiên, vô tư, không hề có một sự toan tính ǵ. - Đám trẻ ở quê em cần có những phút giây vui chơi như thế, nhưng quê em nghèo quá, không gian lại chật hẹp. Em từng hứa với chúng rằng em sẽ xây cho chúng mộ khu vui chơi, nhưng bây giờ em vẫn chưa có việc làm, không biết đến khi nào em mới thực hiện được lời hứa ấy? - Em đừng bận ḷng, anh cũng sẽ giúp em một tay mà. Hương mỉm cười nh́n vào Chinh, Chinh thấy một niềm tin và vui mừng hiện rơ trong ánh mắt người yêu. Họ uống phần c̣n lại của ly nước rồi Chinh đưa Hương về nhà trọ của cô, sau đó anh trở về nhà, kết thúc một buổi hẹn ḥ thú vị. * * * Làn gió thổi nhẹ mang theo bụi mờ và một cơn mưa nhỏ. Hương trên đường trở về nhà, gặp cơn mưa bất chợt nên cô đành bước vội vào mái che của căn nhà phía trước mặt-nơi đó đă có một người đàn ông đứng sẵn, có lẽ cũng v́ trú mưa. - Hương, có phải em đó không Hương? Hương ngạc nhiên lắm, cô nh́n người đàn ông vừa gọi tên ḿnh. Anh ta cao và ốm, màu da pha mưa nắng, mái tóc dài, trên tay cầm một chiếc cặp nhỏ đứng bên cạnh chiếc xe máy. Dù đă cố gắng lắm nhưng Hương vẫn không thể nhớ ra được tên anh ta là ǵ và cô quen anh ta ở đâu, trong trường hợp nào? Nh́n cái ve ngơ ngác hiện rơ trên khuôn mặt Hương, anh chàng liền lên tiếng. |
|
<span style='font-family:Arial'><marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Đêm xưa có một gă khờ</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống trăng rồi khóc trang thơ đời ḿnh</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Uống thơ rồi khóc cuộc t́nh</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống t́nh rồi khóc một ḿnh dưới trăng</span></marquee></span> http://www.vitinh.de/ihtml/ihtml_menu.htm<==tự học HTML Lay link nhac so! | |
![]() |
|
sanganly
|
Aug 11 2005, 08:46 AM Post #2 |
![]()
^v^-^_^SANG^v^-^_^
![]()
|
Hải đây mà, em quên anh rồi sao? Hương như choáng váng, không c̣n đứng vững, không ngờ cô lại gặp Hải ở đây. Dĩ văng đă không thể bị xoá nhoà dù cho cô đă cố chôn sâu nó. Hương và Hải học chung một lớp thời sinh viên, khuôn mặt điển trai và tính ga lăng của Hải đă khiến cho trái tim Hương rung động. Trong một buổi đi dă ngoại với lớp, Hải v́ ghen tuông vô cớ đă đánh vào mặt Hương trước sự chứng kiến của nhiều người. Đó chính là lí do cô đă chia tay với Hải, Hương vẫn c̣n yêu Hải, đó là điều mà cô không thể bắt trái tim ḿnh quên đi. Nếu cứ cô gắng t́m điểm khác nhau giữa Chinh và Hải, Hương chỉ thấy đó là sự nhường nhịn, quen với Chinh đă lâu nên Hương biết, dù đôi lúc cô sai nhưng Chinh khôn vội giận mà chờ cho cô b́nh tĩnh, lúc đó anh mới giải thích cho cô biết phải trái. - Anh Hải đấy à, anh làm ǵ ở đây?-Hương hỏi Hải sau một phút im lặng. - Anh làm việc ở đây mà. Trời tạnh mưa rồi, cho phép anh được đưa em đi ăn tối nhé! - Cảm ơn anh, nhưng em phải về. - Hương! Mấy nẳm rồi mới có dịp gặp lại em, chẳng lẽ anh mời em ăn tối cũng khiến cho em giận? - Dạ không... - Thế th́ c̣n đắn đo ǵ nữa, ḿnh đến nhà hàng Dĩ Văng nhé! Hương miễn cưỡng lên xe để Hải đưa cô đi mà ḷng nặng trĩu, không nói được ǵ. Buổi cơm chiều không mấy thú vị v́ nó giống như một buổi thi vấn đáp th́ đúng hơn. Hương cho Hải biết cô đă có người yêu. Hải chẳng màng đến chuyện đó, anh ta luôn khêu gợi chuyện quá khứ của hai người. Trong thâm tâm, Hương biết Hải vẫn c̣n yêu ḿnh và bản thân cô cũng chưa quên được Hải. Lựa chọn ư?-Điều ấy quả thật khó khăn đối với Hương, dù ǵ th́ giữa cô và Chinh cũng đă có một thời gian mặn nồng. Chọn ai bây giờ, tiêu chí nào?-Hương đang vướng vào cái ṿng lẩn quẩn, tiến th́ không được, lùi cũng chẳng xong, có lẽ phải để con tim quyết định thôi... * * * |
|
<span style='font-family:Arial'><marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Đêm xưa có một gă khờ</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống trăng rồi khóc trang thơ đời ḿnh</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Uống thơ rồi khóc cuộc t́nh</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống t́nh rồi khóc một ḿnh dưới trăng</span></marquee></span> http://www.vitinh.de/ihtml/ihtml_menu.htm<==tự học HTML Lay link nhac so! | |
![]() |
|
sanganly
|
Aug 11 2005, 09:05 AM Post #3 |
![]()
^v^-^_^SANG^v^-^_^
![]()
|
Mấy ngày nay không gặp Hương, Chinh làm việc không đạt hiệu quả cao. Nhiều lúc anh cũng cảm thấy mệt mỏi, không biết có phải v́ công việc hay không. Chỉ c̣n vài tháng nữa hôn lễ giữa anh và Hương sẽ được tiến hành. Đồng nghiệp khuyên Chinh đi khám sức khoẻ xem có bệnh tật ǵ không. Chiều nay Chinh ghé chỗ Hương và bảo rằng anh muốn cô đi cùng đến bệnh viện cho vui. Hương ngồi ở ngoài chờ đợi sự kết luận của bác sĩ. - Cô là em gái của anh ta à?-Vị bác sĩ kéo Hương ra ngoài và hỏi nhỏ. - Dạ...vâng, có chuyện ǵ vậy bác sĩ?-Hương nhận làm em gái của Chinh mà không cần đính chính v́ nó chẳng ảnh hưởng ǵ. - Anh trai cô bị ung thư gan giai đoạn cuối, chỉ c̣n sống được vài tháng mà thôi. - Bác sĩ nói ǵ? anh ấy bị bệnh ung thư sao?- Hương không c̣n tin vào tai ḿnh nữa, cô chỉ hi vọng một điều: cô nghe nhầm. - Cô nói nhỏ thôi, anh ấy nghe được th́ không hay đâu! - Vậy, vậy...bây giờ làm sao hả bác sĩ? - Tốt nhất gia đ́nh nên chiều chuộng anh ta trong những ngày tháng c̣n lại. Trên đường trở về nhà, Chinh vẫn cười nói huyên thuyên , c̣n Hương cô chỉ cô gắng giấu những giọt nước mắt đau buồn. Một tháng trôi qua, số lần tiếp xúc giữa Hương và Hải tăng lên nhiều. Có phải người con gái dễ gục ngă vào ai tỏ ra quan tâm đến họ chăng?-Riêng đối với Hương, đó lại là sự thật, cô đă t́m lại được t́nh cảm trước kia, cái t́nh cảm mà Hương ngỡ đă chôn vùi nó vào dĩ văng. Chinh xin nghỉ phép và nằm dưỡng bệnh ở nhà. Một tháng trôi qua Hương không đến nhà Chinh, chẳng biết lí do ǵ nên Chinh cầm điện thoại lên, gọi vào số của Hương. - Alô, em đó phải không Hương, anh đang bệnh, sao cả tháng nay em không đến?-Chinh hỏi thế không có nghĩa là anh trách Hương biết anh bệnh sao không đến thăm. - Dạ, chào anh. Tháng này em bận quá, em sắp về quê, chắc sẽ không c̣n gặp anh nữa đâu. - Thế c̣n chuyện đám cưới của chúng ḿnh, em tính sao? - Em...em, anh Chinh...em muốn...em muốn...ḿnh chia tay. - Tại sao, anh đă làm ǵ cho em giận à?-Chinh bất ngờ hỏi lại. - Không, nhưng... - Có phải v́ anh mắc căn bệnh ưng thư nên em..phải không? - Sao anh lại nói thế? Chinh đă nói ra điều đó-chính xác hơn là một nửa lí do mà Hương muốn chia tay anh. Trong thâm tâm Hương nghĩ, nếu cô lấy anh th́ cô sẽ sớm thành goá phụ, rồi liệu Hải có chịu lấy cô không nếu cô đă có một đời chồng? Nhưng đó mới là một nửa...Hương kể cho Chinh nghe về Hải. - Anh có giận em không, anh tha lỗi cho em! - Giận em à, anh có thể giận em chỉ v́ hai lí do cỏn con ấy sao cô bé? Thực ra anh đă biết bệnh t́nh của ḿnh. Anh không thể mang lại cho em hạnh phúc, nếu không có hạnh phúc th́ người ta có thể chấp nhận sự chia tay mà em. C̣n về anh chàng Hải, nếu thực sự anh ta tốt và mang lại cho em hạnh phúc, th́ anh cũng xin chúc hai người hạnh phúc, anh không giận hờn hay trách móc em đâu. À, anh có dành cho em một món quà nhỏ đấy, đó cũng là món quà cuối cùng mà anh dành tặng cho em, hăy hứa với anh là em sẽ nhận nó! - Được, em hứa! - Anh sẽ gởi cho em món quà ấy trong thời gian sớm nhất mà anh có thể. Chinh tắt điện thoại và mỉm cười, trong ḷng anh không ngừng cầu chúc cho Hương t́m được hạnh phúc đích thực. |
|
<span style='font-family:Arial'><marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Đêm xưa có một gă khờ</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống trăng rồi khóc trang thơ đời ḿnh</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Uống thơ rồi khóc cuộc t́nh</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống t́nh rồi khóc một ḿnh dưới trăng</span></marquee></span> http://www.vitinh.de/ihtml/ihtml_menu.htm<==tự học HTML Lay link nhac so! | |
![]() |
|
sanganly
|
Aug 11 2005, 09:29 AM Post #4 |
![]()
^v^-^_^SANG^v^-^_^
![]()
|
* * * - Hương, mày đọc cuốn tiểu thuyết Măi Măi Một T́nh Yêu chưa, hay lắm mày ạ, anh Chinh viết đấy!-nhỏ Lan cùng pḥng trọ trầm trồ ch́a ra cho Hương xem quyển sách và không ngừng bàn luận. - Của anh Chinh viết sao, mấy ngày nay tao bận quá. - Mày chưa biết ǵ à, nó là cuốn sách bán chạy nhất hiện nay đó, nghe nói chiều nat có phát sóng trực tiếp cuộc phỏng vấn anh Chinh. - Vậy à, để tao xem thử Hương lật từng trang của cuốn tiểu thuyết, đọc ngấu nghiến, càng đọc Hương càng bị thu hút, bởi lẽ nội dung cuốn sách ấy viết về câu chuyện t́nh của cô và Chinh, chỉ có tên nhân vật được thay đổi. - Hương, ra xem ti vi này, họ đang phỏng vấn anh Chinh. Hương vội bỏ quyển sách xuống nền nhà, chạy ào về phía đặt ti vi và chăm chú theo dơi cuộc phỏng vấn. Trước mắt Hương, Chinh hiện ra với dáng người nhỏ nhắn, anh ốm đi nhiều, vẻ mặt tiều tuỵ và khoác trên người bộ com-lê sang trọng. - Chào anh, anh có biết cuốn tiểu thuyết của anh là cuốn sách thu hút nhiều độc giả nhất hiện nay không?-Người phóng viên hỏi Chinh, trong khán pḥng là hàng trăm người hâm mộ cuốn tiểu thuyể ấy cũng đang lắng nghe cuộc phỏng vấn. -Dạ vâng, chào anh...tôi cũng mới biết cách đây không lâu. - Người ta trả cho anh khoản nhuận bút kếch xù, anh dự định làm ǵ với món tiền ấy? - Tôi sẽ dùng nó để xây dựng một khu vui chơi cho thiếu nhi tại quê nhà của Hương-người con gái mà tôi luôn yêu mến. - Xin lỗi anh, nhưng tôi được biết cô ấy đă nói lời chia tay với anh khi biết anh mang trọng bệnh, vậy sao anh c̣n...? - Bởi một lẽ rất đơn giản: với tôi, tôi không toan tính bao giờ, mỗi người, nhất là phụ nữ đều có quyền lựa chọn hạnh phúc cho ḿnh, Hương cũng không ngoại lệ. Nếu cô ấy thực sự t́m được niềm hạnh phúc đích thực, th́ tôi cũng hạnh phúc, thế thôi. - Anh bi quan v́ cho rằng ḿnh không giữ được t́nh yêu chăng? - Không, cho dù Hương không c̣n yêu tôi, nếu tôi cố níu kéo chỉ thêm đau ḷng cho cả hai. Tôi nghĩ trong trường hợp này, ai đó cũng cố gắng quên đi dù nghe bồi hồi... - Anh có thể nói sơ về cuốn tiểu thuyết của anh không? - Đó là tác phẩm cuối cùng của tôi-một câu chuyện t́nh buồn và lăng mạn. Tôi không muốn nói nhiều về nó, chính độc giả sẽ có cách suy nghĩ riêng và cách đánh giá nhân vật riêng. - Vâng, cảm ơn anh về buổi phỏng vấn, chúc anh mau b́nh phục. Nhỏ Lan lắng tai nghe từng lời nói của Chinh, có lẽ Lan nghe dùm cho bạn chăng? Tai hương như không c̣n nghe được, từng lời nói, từng lời nói của Chinh làm cho tai cô như ù lên. Hương đang rơi lệ, chính xác hơn là cô đang khóc, cô đă quá vô tâm khi nói lời chia tay. Giờ đây, Hương mới biết được món quà cuối cùng mà Chinh muốn tặng cô là ǵ. Hương cầm điện thoạt lên, định gọi vào só của Chinh nhưng rồi cô không làm, đặt điện thoại xuống và đi vào pḥng khóc một ḿnh, lặng lẽ... * * * Chiềuy nay Hương xin chị quản lí về sớm hơn một chút. Đă bốn tháng trôi qua kể từ cái ngày người ta thực hiện cuộc phỏng vấn Chinh. Chinh có gợi điện cho Hương nhiều lần nhưng Hương không bắt máy, cô cố t́nh né tránh. Rồi Hương xin được một chổ làm phù hợp, Hương không c̣n gặp Hải thường xuyên nữa v́ có phần muốn nguôi ngoai đi nỗi buồn. Đang đi trên đường vắng vẻ, Hương chợt nhận được một tin nhắn từ một số điện thoại lạ. Huong oi, minh chia tay! Voi anh, Huong là tinh yeu duy nhat, mai mai 1 tinh yeu. Chinh" Hương tăng tốc chạy nhanh về phía nhà Chinh. Từ xa, cô chỉ kịp nh́n thấy chiếc xe tang chạy chầm chậm và khuất bóng dần dưới ánh hoàng hôn... |
|
<span style='font-family:Arial'><marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Đêm xưa có một gă khờ</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống trăng rồi khóc trang thơ đời ḿnh</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Uống thơ rồi khóc cuộc t́nh</span></marquee> <marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống t́nh rồi khóc một ḿnh dưới trăng</span></marquee></span> http://www.vitinh.de/ihtml/ihtml_menu.htm<==tự học HTML Lay link nhac so! | |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Truyện Các Lọai - Tục Ngữ - Danh Ngôn · Next Topic » |



sanganly




2:06 AM Jul 12