Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to Sinh Viên Đại Học Kinh Tế TPHCM. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
Truyện Ngắn: Bến Đ̣ Chiều Thu; Sanganly
Topic Started: Aug 11 2005, 10:00 AM (996 Views)
Adminsanganly
Member Avatar
^v^-^_^SANG^v^-^_^
Administrator
BẾN Đ̉ CHIỀU THU

Ngày hoàn thành: 08-08-2005


Ly chèo nhẹ con đ̣ qua đám bèo trên ḍng nước. Chiều nay má bị bệnh nên cô phải vất vả hơn. Ḍng nước trôi lững lờ cuốn theo đám lục b́nh về nơi xa khơi. Tiết trời mùa thu với những làn gió nhẹ mát rượi mang theo những chiếc lá vàng và làm rơi văi chúng trên mặt sống tĩnh lặng tạo nên một bức tranh thu tuyệt đẹp và vô cùng lăng mạn.
Chiều tàn dần trên bến sông, Ly chèo con đ̣ mỏng manh đưa khách qua sông, kiếm thêm ít thu nhập mua gạo phụ má. Ở, cái làng này, Ly được biết đến như một người con gái xinh đẹp, nết na, được mọi người yêu thương. Ba mất khi Ly c̣n nhỏ, cuộc sống gia đ́nh thật vất vả nhưng má cũng cố gắng chịu cự ckhổ để lo cho đứa con gái duy nhất của ḿnh học hết phổ thông và một trường trung cấp Y Dược. Ra trường đă hai năm nay, Ly đang là việc tại trạm y tế xă. Những buổi chiều rănh rỗi Ly lại ra bến sông này, chèo con đ̣ đưa khách qua sông...Cuộc sống này tưởng chừng như vô vị nhưng đối với Ly, hai mươi bốn năm sống trên đời là hai mươi bốn năm hạnh phúc
- Cô lái đ̣ ơi, cho tôi qua sông!
- Anh đi đâu ạ?
- Tôi muốn đến làng Hiền Giang
- À, vậy mời anh lên đ̣
Anh chàng trạc hai mươi sáu tuổi, khuôn mặt đẹp trai và khoác trên người bộ quần áo rất mô-đen. Làng Hiền Giang ở ngay bên cạnh làng của Ly, chèo đ̣ chắc chỉ mất hơn mười phút là tới rồi.
- Cô làm nghề lái đ̣ này đă lâu chưa?- Anh chàng bất chợt hỏi Ly
- Không, tôi chỉ phụ má thôi, tôi làm việc khác.
- À ra là vậy. Tôi có thể hân hạnh được biết tên của cô không?
- Tôi tên Ly, ở làng Phước Hiệp, c̣n anh?
- Tôi là Tuấn, kĩ sư nông nghiệp, được cấp trên cử đến làng Hiền Giang và Phước Hiệp để khảo sát t́nh h́nh trồng trọt và chăn nuôi của bà con, có lẽ sẽ cần nhờ đến sự giúp đỡ của cô đấy-Anh chàng nói và nở một nụ cười.
Tuy chỉ mất hơn mười phút để đưa vị khách mới quen đến làng Hiền Giang nhưng cũng chỉ có chừng bấy nhiêu thời gian ấy thôi cũng đủ để cho hai người có một cuộc tṛ chuyện vui vẻ rồi. Thỉnh thoảng họ cùng cười, phá tan đi cái tĩnh lặng của bến sông. Con đ̣ cập bến làng Hiền Giang, anh chàng nói lời chào, vẫy tay và không quên hẹn Ly ngày tái ngộ, Ly cũng chào Tuấn, quay chiếc đ̣ trở lại và tiếp tục làm công việc của ḿnh.
Hôm nay trông Ly rất vui, tay lái đ̣ nhưng miệng th́ hát nhỏ một bài t́nh ca. Một buổi chiều lại kết thúc, Ly trở về nhà lo cơm nước cho mẹ...
Bước vào cổng, Ly ngửi thấy mùi thức ăn thơm nồng, và nếu cô không lầm th́ đó chính là món cá sốt cà chua, Ly rất thích món ăn này và thích hơn nữa nếu như do chính tay mẹ làm, bởi lẽ mẹ nấu ăn rất ngon.
Như vừa nghĩ ra chuyện ǵ đó, Ly vội quăng tay chèo-một khúc gỗ dẹt dùng cho việc lái đ̣ qua một bên rồi chạy nhanh vào nhà bếp.
- Ôi, mẹ ơi, mẹ đang bệnh mà, mẹ cứ nghỉ ngơi đi, cứ để con làm, chuyện vặt ấy mà.
- Mẹ khoẻ rồi con ạ
- Mẹ à, mẹ đừng xem thường chuyện sức khoẻ, c̣n c̣n trẻ, làm mấy chốc là xong ngay ấy mà, thôi mẹ lên giường nghỉ đi, để con làm tiếp.
- Mẹ chịu con rồi đó, thôi th́ con làm đi, có ǵ th́ cứ nói mẹ giúp nhé!
- Vâng ạ.
- Mẹ biết không, chiều nay con quen một anh chàng ở trên thị xă về, một kĩ sư nông nông nghiệp trẻ, trông đẹp trai lắm mẹ à.
- ừ, con cũng đâu c̣n nhỏ nữa, cũng phải t́m cho mẹ một chàng rể, để rồi sinh cháu cho mẹ bồng chứ.
- Thôi mẹ ạ, con c̣n trẻ mà, với lại con chỉ muốn sống với mẹ thôi, lấy chồng rồi phải về nhà chồng, ai chăm sóc cho mẹ nữa.
- Ngày xưa mẹ cũng như con vậy, cứng đầu, cũng đ̣i sống với bà ngoại của con, nhưng rồi cũng phải lấy chồng khi mẹ gặp được ba của con.
<span style='font-family:Arial'><marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Đêm xưa có một gă khờ</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống trăng rồi khóc trang thơ đời ḿnh</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Uống thơ rồi khóc cuộc t́nh</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống t́nh rồi khóc một ḿnh dưới trăng</span></marquee>
</span>

http://www.vitinh.de/ihtml/ihtml_menu.htm<==tự học HTML

Lay link nhac so!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Adminsanganly
Member Avatar
^v^-^_^SANG^v^-^_^
Administrator
Ly không nói ǵ nữa, thay vào đó cô lắng tai nghe mẹ kể những câu chuyện ngày xưa của mẹ.
Thời gian như con thuyền trôi trên ḍng nước, chỉ có thể lướt đi mà không dừng lại. Bấy lâu, Ly dành t́nh yêu thương của ḿnh cho mẹ và bến đ̣, cô chưa từng nghĩ nhiều về một người bạn khác giới.
*
* *
- Ly ơi, cho anh qua sông nào!-Tiếng của Tuấn bên bến Hiền Giang gọi Ly. Mà cũng không cần anh gọi, Ly cũng có thể biết được điều mà Tuấn mong muốn.
Không có ǵ ngạc nhiên lắm khi họ thay đổi cách xưng hô, bởi lẽ thời gian Tuấn sống ở đây đă hơn một tháng rồi c̣n ǵ.
- Anh chờ em một chút nhé!-Ly đáp lại.
Người ta vẫn hay nói: "Lửa gần rơm, lâu ngày sẽ cháy", t́nh huống ở đây có lẽ không ngoại lệ, không biết cả Ly và Tuấn có ai biết rằng đối phương đă dành cho ḿnh một t́nh cảm đặc biệt-nói chính xác th́ đó là t́nh yêu đôi lứa, nhưng bản thân mỗi người đều biết rằng ḿnh có t́nh cảm với đối phương, thế thôi.
- Hôm nay công việc thế nào hả anh?
- Anh vừa hoàn tất công việc viết báo cáo cũng như hướng dẫn bà con cách chăm sóc dưa, ngày mai anh bắt đầu làm việc tại làng Phước Hiệp của em. À, bên đó có nơi nào cho anh ở không vậy?
- À, chắc là anh phải ở trong căn nhà hoang cuối làng rồi, căn nhà đó bị băo làm sụp đổ đầu năm ngoái, giờ đây chỉ c̣n lại đống đổ nát của gạch ngói và bọn giun dế thôi.
Ly cười, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên, Tuấn cũng cười.
- Ư, bộ em đă ở đó rồi hả cô bé?-Tuấn đùa
- Cái anh này...em làm ǵ mà ở đó chứ?-Ly làm vẻ mặt cau có nhưng nét cau có ở đây chỉ là giả tạo, chẳng ai trách người đang đùa cả.
- Thôi, đưa anh chèo đ̣ cho, thấy em chèo cực quá!-Tuấn đề nghị
- Anh biết chèo không mà đ̣i chèo?-Ly hỏi
- Sao lại không, quan sát em chèo cả tháng nay, chẳng lẽ anh lại không học được à?
Ly đưa cho Tuấn mái chèo, cô vuốt mái tóc, nh́n về phía chân trời, khuôn mặt Ly ửng hồng, cả hai im lặng một lúc, chợt Ly hỏi:
- Anh Tuấn này, anh đă từng yêu ai chưa...ư em là...anh đă từng...mến ai chưa đó mà.
- Anh à, có đấy.
- Anh kể cho em nghe đi, chị ấy tên ǵ, ở đâu, hai người quen nhau như thế nào?
- Người đó là...là...em đó-Tuấn mỉm cười rồi ôn tồn nói.
Cả hai ngượng ngùng, chẳng ai dám nh́n ai nữa nhưng trông Ly có vẻ ngượng hơn, cô quay mặt đi nơi khác. Tuấn cũng quên đi công việc chèo thuyền, cứ để nó trôi vô định theo ḍng nước. Rồi hoàng hôn cũng dần dần buông xuống, khi cả Tuấn và Ly nhận ra điều đó th́ con đ̣ đă trôi dạt đi một đoạn khá xa. Ly thay Tuấn chèo đ̣ v́ anh có quen thuộc khúc sông này đâu, đến khi đặt chân lên bờ th́ cả hai vẫn im lặng.
Ly đưa Tuấn đến trụ sở trạm y tế xă, giao ch́a khóa cho anh và không quên dặn ḍ Tuấn, xong việc Ly mời Tuấn về nhà dùng cơm với hai mẹ con cô. Tuấn đồng ư ngay, v́ anh mới đến lấy đâu ra cơm nước mà ăn.
Bữa cơm gia đ́nh trở nên thân mật khi mẹ của Ly có vẻ rất quí Tuấn, anh chàng ngoài cái vẻ đẹp trai, giỏi giang ra c̣n kiêm thêm một đầu bếp giỏi, Tuấn một mực xin làm bữa tối để giới thiệu với hai người những món anh mà anh được biết từ mẹ của anh. Công việc của Tuấn xem ra khá nhẹ nhàng đối với một người dân ở cái làng này, tuy vậy anh chàng được dân làng Phước Hiệp rất quí mến. Mỗi buổi chiều đến là mỗi lần cuộc hẹn ḥ giữa Ly và Tuấn diễn ra, đều đặn và ngày ngày trên chiếc đ̣ tại bến sông quê này.
*
* *
Trăng đêm nay sáng rực, cũng phải thôi: rằm tháng Tám mà, bọn trẻ trong làng xách những chiếc lồng đèn do Ly và Tuấn tạo ra cho chúng, đi chơi vui vẻ dưới trăng. Không biết những bậc cha mẹ của chúng có vui không, nhưng ng̣ai kia-tại nơi con đ̣ neo, Tuấn và Ly đang tâm sự.
- Ngày mai anh phải về thị xă để nộp báo cáo chuyên đề rồi, sau đó anh sẽ đi học thêm hai năm tại thành phố, đêm nay là đêm cuối cùng được ở cạnh em trước khi anh trở lại đây.
- Anh đừng buồn nữa, khi nào học xong lại về đây thăm em-Ly an ủi Tuấn.
- Ừ, hai năm nữa thôi ma, rồi sẽ qua nhanh phải không em?
Ly không trả lời câu hỏi này, nhưng chắc chắn cả hai người lại có câu trả lời phủ định: sao lại không dài?
Bất chợt Tuấn cầm lấy tay Ly, cô không c̣n ngại ngùng rút tay lại như những lần trước
- Ly ơi, anh yêu em, anh xin được cầu hôn em!
Ly không nói ǵ, chỉ biết nh́n người yêu bằng ánh mắt long lanh rồi ngă vào ḷng Tuấn, anh vuốt mái tóc của Ly với vẻ tŕu mến.
*
* *
- Chị cho cháu uống liều thuốc này sau khi ăn cơm nhé!-Ly đang soạn thuốc cho đứa con của bà chị hàng xóm. Thời gian kể ra trôi cũng nhanh, đă hơn hai năm rồi, Ly không nhận được tin tức ǵ của Tuấn, Ly khóa cửa trạm y tế rồi ra về. Chưa đến nhà nhưng Ly đă nghe tiếng ồn ào, cô đi nhanh hơn vào nhà: th́ ra nhà đang có khách.
- Ơ ḱa, anh Tuấn!-Ly vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khi trước mặt cô là Tuấn và cả cha mẹ của anh.
- Chào em, anh đưa cha mẹ anh về đây để xin má em cho chúng ḿnh được cưới nhau.
Rồi đám cưới của họ diễn ra. Chiều nay, cũng chính trên bến sông này, xác pháo nổ làm nhuộm hồng cả ḍng nước...
<span style='font-family:Arial'><marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Đêm xưa có một gă khờ</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống trăng rồi khóc trang thơ đời ḿnh</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Uống thơ rồi khóc cuộc t́nh</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống t́nh rồi khóc một ḿnh dưới trăng</span></marquee>
</span>

http://www.vitinh.de/ihtml/ihtml_menu.htm<==tự học HTML

Lay link nhac so!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Truyện Các Lọai - Tục Ngữ - Danh Ngôn · Next Topic »
Add Reply