Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to Sinh Viên Đại Học Kinh Tế TPHCM. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
NhỮng CÂu ChuyỆn MẸ KỂ; Sáng tác: sanganly
Topic Started: Aug 11 2005, 02:41 PM (1,328 Views)
Adminsanganly
Member Avatar
^v^-^_^SANG^v^-^_^
Administrator
NHỮNG CÂU CHUYỆN MẸ KỂ


Ḥan thành: 08-08-2005


Tic...tắc...tiếng kim đồng hồ phát ra những âm thanh nghe có vẻ nặng nề hệt một người phụ nữ đang cố lê những bước chân mệt mỏi gánh trên vai gánh hàng rong trên con đường không một bóng người giữa lúc đêm khuya. Đêm về khuya, chỉ c̣n nghe văng vẳng bên tai tiếng dế kêu. Thỉnh thoảng con đường tối om bỗng sáng lên cùng với tiếng động cơ nghe lớn dần rồi nhỏ dần khi nó đạt mức cường độ âm cực đại. Con đường trở lại thanh vắng. Sương đêm giống như một cơn mưa, chỉ khác ở chỗ hạt của nó nhỏ, nhẹ, long lanh và rơi chậm hơn nhiều lần.
Người phụ nữ cố lê những bước chân chậm chạp v́ quá mệt mỏi rẽ vào một con hẻm nhỏ, tối om mà mặt đường đầy những bùn và đất, śnh lầy. Cánh cửa cổng bằng những thanh gỗ đă mục nát đến nỗi chỉ cần dùng chân đẩy nhẹ thôi, nó cũng di chuyển theo quĩ đạo là một ṿng cung quanh một trục cố định, sân nhà chỗ lồi chỗ lơm với những đám cỏ và luống rau chưa kịp thu hoạch. Phía bên trong vẫn c̣n đó ngọn đèn dầu heo hắt mà nếu ai tinh mắt có thể thấy được một chiếc giường nhỏ và một cái tỏ cũ kĩ. Gian nhà phía sau chẳng có ǵ đáng giá, nó giống một phân xưởng hơn mà chủ nhân của nó dùng để cho ra ḷ những chiếc bánh nóng hổi. Không ai rơ tên gọi của chiếc bánh đó, chỉ biết rằng người phụ nữ ở đây khá lâu rồi, trước khi chị sinh đứa con gái. Hàng xóm không rơ chị đến từ đâu, cũng không hề biết nhiều về chị, bởi lẽ chị cùng gánh hàng rong, đi từ mờ sáng đến tối mịt. Đứa con nhỏ của chị cũng không thể cho họ biết bởi nó c̣n quá nhỏ, thực ra th́ nó cũng đă gần sáu tuổi rồi, người ta nghe chị gọi cô bé là Thiện, cô bé kháu khỉnh, dễ thương với cái má lúm đồng tiền và khuôn mặt bầu bĩnh, lại rất ngoan. Người ta cũng biết thêm một thông tin khác: chồng chị đă mất trong một tai nẹn nghề nghiệp cách đây vài năm rồi.
Chị mở nhè nhẹ cánh cửa, bước chậm răi vào nhà v́ sợ con bé thức giấc.
- Sao hôm nay mẹ về trễ thế ạ?-Tiếng cô bé nhỏ nhưng đủ cho chị nghe thấy, bởi lẽ đêm khuya thanh vắng, một âm thanh cường độ nhỏ hơn b́nh thường người ta vẫn có thể nghe rơ.
- Con chưa ngủ sao Thiện?-Chị ngạc nhiên cất tiếng hỏi-Thế con đă ăn cơm chưa?
- Dạ, con chưa ăn, con muốn chờ mẹ về ăn cùng, rồi sau đó mẹ kể cho con nghê tiếp câu chuyện Cô Bé Quàng Khăn Đỏ nữa, hôm qua mẹ chưa kể xong mà.
- Ừ, con chờ mẹ một chút, mẹ mệt quá!
Thiện bước xuống giường, cầm chiếc quạt nan được đan bằng những chiếc lá dừa quạt cho mẹ. Cô bé thấy mẹ cười cũng bèn cười theo. Được một lúc, chị đứng dậy cất gáng hàng rong đi và đem từ bếp lên một tô cơm cho hai mẹ con. Đêm đă khuya nên hai mẹ con không đùa giỡn như mọi khi, họ sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của hàng xóm. Nửa giờ sau, hai mẹ con lên giường ngủ, chị cũng không quên kể cho con nghe phần c̣n lại của câu chuyện cổ tích...
Chị thao thức, trằn trọc nhưng cũng cố giữ im lặng cho bé Thiện được ngon giấc và có lẽ tâm trí chị không thể nào im lặng được khi chị nghĩ đến tương lai của hai mẹ con. Làm sao để lo cho bé Thiện học hành đến nơi đến chốn, khi mà kinh tế gia đ́nh chỉ dựa vào gánh hàng rong. Chị thức dậy thật sớm, vào bếp nhóm lửa rồi bắt tay vào công việc quen thuộc hàng ngày chị vẫn làm, cuối cùng chị gánh gánh hàng rong, mở cửa bước đi và không quên để lại cho bé Thiện những chiếc bánh nóng hổi. Cơm và thức ăn chọ cũng tranh thủ nấu khi đang làm bánh v́ bé Thiện hăy c̣n nhỏ, chưa thể thực hiện được những công việc ấy.
Edited by sanganly, Feb 4 2010, 01:15 PM.
<span style='font-family:Arial'><marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Đêm xưa có một gă khờ</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống trăng rồi khóc trang thơ đời ḿnh</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Uống thơ rồi khóc cuộc t́nh</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống t́nh rồi khóc một ḿnh dưới trăng</span></marquee>
</span>

http://www.vitinh.de/ihtml/ihtml_menu.htm<==tự học HTML

Lay link nhac so!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Adminsanganly
Member Avatar
^v^-^_^SANG^v^-^_^
Administrator
Trời vào đông, tiết trời se lạnh, những cơn gió thổi từng đợt làm cho người ta có cảm giác buốt giá đến tận tim gan. Năm nay trời lạnh quá, có người buột miệng nói: "Thà rằng bỏ tôi vào tủ lạnh c̣n cảm thấy dễ chịu hơn!". Đối với chị và bé Thiện, mùa đông quả thật không đáng lo ngại nếu như mọi người vẫn c̣n mua những chiếc bánh mà chị làm. Bé Thiện lớn dần với những câu chuyện do mẹ kể từ nhân vật chú bé tí hon cho đến nàng công chúa trưởng thành, rồi những ông vua già. Cuộc sống của hia mẹ con tuy thiếu thốn về mặt vật chất nhưng rất đầy đủ về t́nh yêu thương mà họ dành cho nhau. Rồi người ta cho chị biết căn nhà của chị thuộc diện giải toả, người khác khuyên chị lên thành phố làm ăn v́ những chiếc bánh chị làm có khả năng rất được ưa chuộng. Ngày chia tay hàng xóm, chị không có ǵ để nói, họ cũng vậy. Chị mang ra những chiếc bánh nóng hổi mời mọi người cùng ăn, một mặt để...thay lời muốn nói.
Mùa đông lại đến, thành phố không lớn như quê chị nhưng ồn ào, náo nhiệt, xe cộ qua lại với mật độ dày lắm. Chị chưa quen đường xá ở đây nên đi lại cũng khó khăn. Bây giờ chị đă là chủ một tiệm bánh, bé Thiện học cũng gần nhà, cô bé giúp đỡ mẹ nhiều lắm. Cuộc sống của hai mẹ con đă ổn định hơn trước và chị vẫn kể cho con nghe những câu chuyện cổ tích hàng đêm ...
Tiệm bánh ngày một tấp nập, hai mẹ con phải vất vả hơn nhưng chị chưa từng cảm nhận được niềm hạnh phúc lớn lao như thế trong nhiều năm bán bánh. Căn nhà và tiệm bánh được sửa chữa khang trang lại để đón một lượng thực khách ngày càng đông. Căn pḥng của hai mẹ con khá rộng, có đặt một giá sách cho bé Thiện, một tấm kính lớn, một tủ quần áo và những đồ vật linh tinh khác. Cuộc sống của hai mẹ con cứ êm ái trôi nhẹ nhàng. Mới đó mà đă mười mấy năm trôi qua rồi, chị đă bước qua cái tuổi ngũ tuần. Bé Thiện ngày nào ṭ ṃ với những chiếc bánh chị làm th́ giờ này đă trở thành một cô sinh viên ngành Thương Mại-Du Lịch như đúng nguyện vọng của ḿnh. Cuộc sống của hia mẹ con có những đổi thay lớn nhưng họ vẫn giữ một thói quen: mẹ vẫn kể cho Thiện nghe những câu chuyện cổ tích vào mỗi tối. Cũng vào mỗi buổi tối ấy, họ tâm sự với nhau về những chuyện xảy ra trong ngày.
- Hôm nay mẹ kể cho con nghe chuyện ǵ?-Về một chàng hoàng tử, nàng công chúa hay là một nhân vật bé nhỏ?
- À, hôm nay mẹ sẽ kể cho con nghe một câu chuyện về Nghệ Thuật Sống.
- Dạ, thế cũng được, chuyện của mẹ kể th́ tất nhiên phải hay rồi!
- Con học tập thế nào rồi?
- Dạ tốt lắm mẹ ạ, con sẽ luôn phấn đấu v́ con biết có mẹ luôn trông chờ và ủng hộ con , mong con đi đến được đỉnh cao của sự thành đạt mà.
<span style='font-family:Arial'><marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Đêm xưa có một gă khờ</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống trăng rồi khóc trang thơ đời ḿnh</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Uống thơ rồi khóc cuộc t́nh</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống t́nh rồi khóc một ḿnh dưới trăng</span></marquee>
</span>

http://www.vitinh.de/ihtml/ihtml_menu.htm<==tự học HTML

Lay link nhac so!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Adminsanganly
Member Avatar
^v^-^_^SANG^v^-^_^
Administrator
- Ừ, con nói thế mẹ vui lắm. Mẹ lớn tuổi rồi, không biết cuộc sống mai này của con sẽ ra sao, nhưng ít ra mẹ cũng có một niềm hạnh phúc là có con-thiên thần nhỏ của mẹ.
Hai mẹ con cùng cười, họ đều cảm nhận được niềm hạnh phúc trong nụ cười chưa vội tắt ấy. Thời gian lại trôi, trôi măi, không có điểm dừng chân và kết thúc. Bé Thiện giờ đây đă là một nữ tiến sĩ-một nhà kinh doanh giỏi, có nhiều công ty muốn mời Thiện làm việc cho ḿnh.
- Mẹ ơi, có nhiều công ty muốn mời con làm việc cho họ, mẹ tư vấn cho con đi!
- Thiện à, con đă lớn rồi. Con làm ǵ th́ ắt hẳn con có suy nghĩ về nó. Mẹ chẳng biết tư vấn ǵ cho con cả, chỉ muốn nhắc con một điều: cho dù con làm bất cứ việc ǵ, làm đến chức danh ǵ đi chăng nữa th́ con đừng quên những câu chuyện nghệ thuật sống mà mẹ từng kể cho con, hăy học cách làm người trước khi học cách làm việc. Nó sẽ định hướng cho tương lai của con. Mẹ yêu con và luôn luôn tin tưởng, ủng hộ con, thiên thần của mẹ ạ.
Cuối cùng bé Thiện cũng chọn được cho ḿnh một công ty phù hợp. Thiện giúp công ty đạt được mức lợi nhuận khổng lồ chưa từng thấy. Người ta mời Thiện đến trường quay để thực hiện một cuộc phỏng vấn.
- Bí quyết nào giúp chị thành công ngoài sức tưởng tượng như vậy?-Phóng viên hỏi Thiện.
- Đó là những câu chuyện mẹ kể tôi nghe!
<span style='font-family:Arial'><marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Đêm xưa có một gă khờ</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống trăng rồi khóc trang thơ đời ḿnh</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Uống thơ rồi khóc cuộc t́nh</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống t́nh rồi khóc một ḿnh dưới trăng</span></marquee>
</span>

http://www.vitinh.de/ihtml/ihtml_menu.htm<==tự học HTML

Lay link nhac so!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Truyện Các Lọai - Tục Ngữ - Danh Ngôn · Next Topic »
Add Reply