Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to Sinh Viên Đại Học Kinh Tế TPHCM. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
KỈ NiỆm TrÔi Xa; Sanganly
Topic Started: Aug 16 2005, 01:07 PM (956 Views)
Adminsanganly
Member Avatar
^v^-^_^SANG^v^-^_^
Administrator
KỈ NIỆM TRÔI XA
Thân tặng Nguyệt Quế
Ḥan thành: 13-08-2005


Cứ mỗi mùa mưa về là con sông Hậu Giang lại chảy siết, năm nào cũng vậy và chưa từng có trường hợp ngoại lệ. Con sông này hàng năm bồi đắp một lượng phù sa lớn nhưng nó cũng làm cho người ta khổ nhiều lắm. Thấp thóang hiện ra một chiếc đ̣ chở đầy ắp học sinh do một người phụ nữ trẻ lái, măi lo chèo chống với ḍng nước cuồn cuộn chảy như muốn ăn tươi nuốt sống chiếc đ̣. Đó là Quế, một cô giáo mới về làng. Chiếc đ̣ dao động mạnh trên ḍng nước hung hăn nhưng Quế không hề tỏ ra lo ngại một chút nào, bởi lẽ cô là một người lái ḍ cự phách. Bầu trời chỉ c̣n lại một màu trắng xóa, thỉnh thỏang lại có những cơn mưa nặng hạt rơi xuống khiến cho cô giáo và đám học sinh ướt đẫm cả người, chỉ có sách vở được bọc kín trong những bao nilon là khô ráo. Đang trưa nhưng trời không nắng, Quế vẫn chèo chống với ḍng nước lũ, được một lúc th́ tới trường. Gọi là trường chứ thực ra nó chỉ là một gian nhà nhỏ lợp bằng những tấm bạt tạm bợ. Trời mà đổ mưa th́ sẽ gây ra những tiếng ồn ào đến khó chịu, nhưng vẫn không khó chịu bằng khi thỉnh thoảng có vài hạt mưa len lỏi qua những tấm bạt rơi xuống tập vở của đám trẻ.
*
* *
- Con đă học bài xong chưa?-Ngày mai đi thi rồi đó!
- Con học xong rồi má à.
- Ừ, con cố gắng làm bài cho tốt nghen, tía con mất sớm, má không muốn can thiệp vào nghề nghiệp mà con đă lựa chọn sẵn, miễn sao con có nghề nghiệp, nên người là má yên tâm rồi.
Ngày mai đi thi Đại Học nên Quế tranh thủ tṛ chuyện với má để má an ḷng. Chị hai đang học Đại Học Sư Phạm năm cuối, Quế cũng muốn học cùng trường với chị hai.
Quế bước chân chầm chậm vào ngôi trường to lớn nhưng dẫu sao nó mới chỉ là một cơ sở, c̣n nhiều cơ sở khác nữa. Những cánh phượng hồng đong đưa tô thắm cái khoảng không gian vô hồn. Những cánh bằng lăng tím c̣n sót lại rơi trên mảnh sân bê tông khiến cho đám học sinh không nỡ giẫm đè lên. Hè về với cái nắng chói chang và oi bức tạo cho người ta cái cảm giác khó chịu đến bực ḿnh.
- Quế, Quế, ai đưa em đến đây?
- Ủa, chị hai. Chị làm ǵ ở đây?
- Chị tham gia tiếp sức mùa thi. Em thi ở hội đồng này à?
- Dạ, em thi ở đây.
- Để chị đưa em đi t́m pḥng thi và chỗ trọ nhé!
Chị hai dẫn Quế đi về hướng có dăy nhà năm tầng phía Đông Bắc, không khí ở đây nhộn nhịp hơn hẳn với từng tốp học sinh: người ngồi, kẻ đứng vừa học vừa chơi thể thao.
- Em ở pḥng này nhé, để chị đi lấy dụng cụ cho em.
- Dạ, chị hai đi.
- Bạn ơi, bạn thi khối ǵ vậy?-Tiếng của thằng con trai đứng ở pḥng đối diện hỏi Quế.
- Ḿnh thi khối C, ngành Ngữ Văn, c̣n bạn?
- Ḿnh tên Hiệp, ở Long Xuyên, cũng dự thi vào ngành Ngữ Văn như bạn vậy.
- Vậy à, c̣n ḿnh tên Quế, ở Vị Thanh.
- Hân hạnh được làm quen với bạn.
Đó là lần gặp gỡ đầu tiên giữa Hiệp và Quế. Đối với Quế, đây là lần đầu tiên cô làm quen với một người bạn trong thời gian ngắn đến không ngờ. Nhưng với Hiệp th́ khác hẳn, anh ta chưa từng biết mùi thất bại khi làm quen với người khác giới bao giờ.
Đường phố ở Cần THơ tấp nập với những người và xe cộ, hai chị em Quế ngồi trong một quán nước nhỏ ở quận Ninh Kiều vừa để thư giăn, vừa để tâm sự sau mấy tháng không gặp mặt. Ánh đè nhiều màu dập d́u theo tiếng nhạc cùng với các điệu nhảy của dân Tây Đô ở vũ trường đối diện làm Quế không khỏi không hài ḷng, nó thật xa vời với cuộc sống vốn lam lũ của cô. Đi trên những con đường lớn với nhiều nhà cao tầng khi trở về kí túc xá càng làm tăng thêo nỗi quạnh hiu trong tâm hồn Quế. Ước ǵ có mẹ ở đây, ít ra th́ cũng làm cho Quế vơi đi phần nào cái cảm giác cô đơn.
Buổi thi thứ ba, trời bất chợt đổ mưa, những cánh bằng lăng tím ngoài sân vốn không có người quét dọn nay bị ḍng nước cuốn đi, trôi lững lờ như con đ̣ Quế vẫn hay chèo trên ḍng sông Hậu mỗi mùa lũ...
*
* *
- Quế ơi, Quế thi ra sao rồi?
- Bạn là...tui chưa xem điểm.
- Hiệp đây, Quế c̣n nhớ tui không, tui đậu rồi.
- À, tui nhớ rồi, Hiệp ở Long Xuyên phải không?
- Ừ, là tui nè, để tui đi xem điểm với Quế, ở dăy nhà A đó.
- Quế nh́n ḱa, Đinh Nguyệt Quế, hai mươi bốn điểm, đậu rồi, chúc mừng Quế!
- Cảm ơn Hiệp, tui cũng vui lắm.
Quế chào Hiệp và trở về Vị Thanh trong niềm vui khó tả.
- Má ơi, chị hai ơi, em đậu rồi!
- Em đậu rồi sao, chúc mừng em!
- Trời Phật! Má vui quá, để má thắp cho tía con nén nhang, nói cho tía con biết để tía mừng.
Quế ngồi ở góc nhà, chuẩn bị đồ đạc, ngày mai lên Cần Thơ nhập học rồi. Lần đầu tiên xa nhà nên cũng hơi buồn, nhưng biết làm sao được, cũng phải v́ nghề nghiệp của ḿnh sau này cả thôi.
- Ngày mai con lên Cần Thơ nhập học, má ở lại ḿnh ên nhớ giữ ǵn sức khỏe nghen, con đi mấy tháng mới về.
- Con nên lo cho bản thân, má cũng quen rồi, với lại c̣n bà con hàng xóm nữa mà. Lên đó hai chị em dựa vào nhau mà sống nghen, thỉnh thoảng nhớ viết thư cho má!
Hai chị em khăn gói lên đường, Quế chuyển đến nhà trọ của chị hai ở, rồi soạn ra mớ hồ sơ nhập học.
Ngày đi học đầu tiên trông Quế thật bồn chồn, phải chăng là sự ồn ào, náo nhiệt ở đây?-Không, mà v́ các bạn cùng lớp đến từ khắp các tỉnh miền Tây Nam Bộ.
- Ủa, Quế đó à, học ở pḥng này sao mà đứng đây?
- A, chào Hiệp, tui học pḥng này, c̣n Hiệp?
- Tui cũng học pḥng này, vậy là chúng ta học cùng lớp rồi.
Đôi bạn Quế-Hiệp học chung một lớp, ngồi chung một bàn. Thật là t́nh cờ, hay do số phận? Hai người sớm trở thành một đôi bạn thân trong học tập, cũng như trong cả cuộc sống.
Người ta, cả bạn và tôi đều biết rằng hai thứ quí giá nhất trên đời này là thời gian và niềm tin. Thời gian có thể cho người ta nhiều thứ nhưng nó đ̣i hỏi bạn phải có niềm tin, nhưng nhiều lúc bạn mất đi niềm tin hay thời gian th́ bạn sẽ mất đi tất cả. Cái giới hạn của t́nh bạn và t́nh yêu quả thật là quá mong manh, nó dễ dàng bị phá vỡ để người ta chuyển từ t́nh bạn sang t́nh yêu, tất nhiên nó cũng đ̣i hỏi ở người ta thời gian và niềm tin nữa. Bốn năm học Đại Học dài hay ngắn nhỉ?-Rơ ràng nó phụ thuộc vào suy nghĩ của từng người. Nhưng bốn năm là khoảng thời gian đủ để t́nh bạn giữa Hiệp và Quế chuyển sang t́nh yêu. Rồi bốn năm cũng trôi qua, Quế và Hiệp cùng nhận được tấm bằng tốt nghiệp loại xuất sắc-kết quả của sự học tập miệt mài, gian khổ.
- Em có dự định ǵ chưa Quế?-Hiệp hỏi
- Có lẽ em sẽ về Vị Thanh, c̣n anh?
- Anh chưa biết, nhưng có lẽ sẽ về Long Xuyên. Em có đi với anh không?
- Em...chắc em không đi được
- Nhưng chúng ḿnh yêu nhau, anh không thể sống thiếu em. Em về Long Xuyên với anh đi, ba anh sẽ sắp xếp cho em một chỗ làm tốt.
- Biết là vậy, nhưng em...em không thể rời xa quê hương-nơi có hàng trăm những em học sinh không được đến trường chỉ v́ thiếu giáo viên.
- Nhưng em phải lo cho bản thân ḿnh trước chứ, ở nơi ấy cuộc sống của em sẽ phải chịu khổ cực. Em không muốn được sung sướng sao? Em hăy chọn lựa đi! Hoặc là về Long Xuyên, cùng anh sống một cuộc sống hạnh phúc và sung sướng, hoặc là chỉ riêng em trở về Vị Thanh, chúng ḿnh phải chia tay, anh không muốn chúng ta sống cuộc đời khổ cực. Ngày mai anh sẽ đến nhà trọ của em để nghe quyết định cuối cùng của em. Nếu em chịu về Long Xuyên, anh sẽ trao cho em một chiếc nhẫn đính hôn.
Hiệp lặng lẽ ra về, c̣n Quế đứng lại bơ vơ lạc lơng giữa sân trường nhuộm tím cánh bằng lăng. Cơn gió nhẹ thổi qua làm rung rung những chiếc lá tạo ra những thứ âm thanh lạc loài, vô hồn. Quế sẽ phải chọn lựa như thế nào? Ngườu yêu hay quê hương?-Thật quá khó để quyết định...
- Quế ơi, mở cửa cho anh!
- Cậu là Hiệp phải không?
- Dạ, chào bác, cho cháu hỏi: Quế có nhà không ạ?
- Cô ấy trả pḥng tối hôm qua rồi, cô ấy nhờ tôi đưa với cậu mảnh giấy này.
Hiệp mở phong b́, lấy ra một đoạn giấy nhỏ, đọc chầm chậm: "Anh Hiệp, em phải về quê. Cảm ơn anh v́ một thời mặn nồng, chiếc nhẫn đính hôn, anh hăy trao cho một người phù hợp với anh, đừng t́m em!"
*
* *
Quế măi lo chèo chống với ḍng nước lũ đưa các em học sinh trở về nhà mà lỡ tay làm rơi cuốn sổ nhỏ Hiệp đă tặng cô mấy năm về trước-món quà đầu tiên và cũng là duy nhất anh dành cho cô, xuống ḍng nước. Nước lũ đă mang theo món quà kỉ niệm ấy về nơi xa khơi-nơi vô tận, chỉ có biển cả và trời xanh, thăm thẳm...


Hết
<span style='font-family:Arial'><marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Đêm xưa có một gă khờ</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống trăng rồi khóc trang thơ đời ḿnh</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: pink">Uống thơ rồi khóc cuộc t́nh</span></marquee>
<marquee direction="left"><span style="background-color: violet">Uống t́nh rồi khóc một ḿnh dưới trăng</span></marquee>
</span>

http://www.vitinh.de/ihtml/ihtml_menu.htm<==tự học HTML

Lay link nhac so!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Truyện Các Lọai - Tục Ngữ - Danh Ngôn · Next Topic »
Add Reply