| Welcome to Sinh Viên Đại Học Kinh Tế TPHCM. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Harry Potter & The Half Blood; Chuong 2 & 3 | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Aug 19 2005, 06:31 PM (1,292 Views) | |
BaoBinh
|
Aug 19 2005, 06:31 PM Post #1 |
![]()
My Favourite Film...!
![]()
|
Chương 3 Will And Won't Harry Potter đang ngáy rất to. Nó đă ngồi trên cái ghế bên cạnh cửa sổ pḥng ngủ của nó trong suốt bốn tiếng, nh́n chằm chằm ra con đường tối tăm bên ngoài rồi ngủ với một bên mặt tựa vào tấm cửa kính cửa sổ lạnh ngắt, chiếc mắt kính của nó th́ lệnh sang một bên, miệng th́ há to ra. Hơi thở của nó phà vào kính của sổ sáng rực ánh sáng màu cam của đèn đường bên ngoài và ánh sáng nhân tạo làm cho mặt nó đủ màu sắc, do đó trông nó như một hồn ma với mái tóc đen rối bù. Căn pḥng bừa băi đồ đạc và rác rưởi. Lông cú, lơi táo và giấy gói kẹo rải rác khắp sàn, một số quyến sách bùa chú vứt lung tung cùng với đống áo choàng bừa băi trên giường, và một mẩu báo ướt mem để trên bàn. Mẩu báo có tựa đề: HARRY POTTER: NGƯỜI ĐƯỢC CHỌN? Tin đồn tiếp tục lan đi về sự xáo trộn bí ẩn gần đây tại Bộ Pháp Thuật, trong lúc mà Kẻ-Mà-Chớ-Gọi-Tên-Ra đă bị nh́n thấy một lần nữa. "Chúng tôi không được phép nói ǵ về chuyện này, đừng hỏi tôi." một quan chức bối rối nói, người đă từ chối nói tên khi ông ấy rời khỏi Bộ pháp thuật tối qua. Tuy nhiên, những nguồn tin đáng giá trong Bộ pháp thuật đă xác nhận là sự xáo trộn xảy ra trong Pḥng Tiên tri. Mặc dù Bộ pháp Thuật đă nói các phù thủy từ trước đến giờ từ chối xác nhận sự tồn tại của nơi đó, nhưng số lượng ngày càng đông dân phù thủy tin rằng bọn Tử thần thực tử đang lănh án trong ngục Azkaban v́ những tội lỗi xấu xa và việc cố gắng đánh cắp Lời tiên tri. Lời tiên tri gốc th́ không ai biết, mặc dù người ta cứ đoán già đoán non là nó có liên quan đến Harry Potter, người đă sống sót sau lời nguyền giết chóc và cũng là người đă có mặt trong Bộ pháp thuật đêm hôm đó. Người ta gọi Potter là "Người Được Chọn" lúc nào không hay v́ mọi người đều tin rằng lời tiên tri đă nói tên nó như người duy nhất sẽ có khả năng loại trừ Kẻ-Mà-Chớ-Gọi-Tên-Ra. Mặc dù lời tiên tri được cất giấu ở chỗ nào nếu như nó có thực th́ vẫn không ai biết. (xem trang 2 cột 5) Mẩu tin thứ hai nằm ở bên cạnh. Bài này mang tựa đề chán ngắt: SCRIMGEOUR KẾ NGHIỆP FUDGE Hầu hết trang b́a của tờ báo là tấm h́nh chụp trắng đen một người đàn ông có mái tóc dầy như bờm sư tử và khuôn mặt dữ dằn. Tấm h́nh chuyển động - người đàn ông đang vẫy tay. Rufus Scrimgeour, trước đây là người đứng đầu của Trụ sở Dũng sĩ diệt Hắc ám của Bộ Thi Hành Luật Pháp Thuật, đă kế nghiệp Cornelius Fudge làm Bộ trưởng Pháp Thuật. Sự bổ nhiệm này được cộng đồng phù thủy ủng hộ nhiệt t́nh mặc dù có một số tin đồn về sự bất ḥa giữa Bộ trưởng pháp thuật mới này với cụ Albus Dumbledore, vừa được phục chức Tổng Chiến Tướng của Hội đồng an ninh phù thủy, đă xuất hiện trong vài giờ đồng hồ tại văn pḥng của ông Scrimgeour. Người đại diện của Scrimgeour thừa nhận rằng ông đă gặp cụ Dumbledore trong lần nhậm chức mới, nhưng từ chối đưa ra lời b́nh luận về đề tài mà họ đă thảo luận. Albus Dumbledore được biết như (xem trang 3 cột 2) Phần c̣n lại của bài báo đă bị gập lại cho nên câu chuyện mang tựa bộ pháp thuật bảo đảm sự an toàn cho các học sinh hiện ra tiếp theo. Bộ trưởng mới được bổ nhiệm, Rufus Scrimgeour, đă có lời phát biểu cứng rắn về việc Bộ pháp thuật của ông đảm bảo cho sự an toàn của các học sinh khi nhập học tại Học viện Pháp Thuật và Ma Thuật Hogwarts vào mùa thu này. "Với những lư do hiển nhiên, bộ pháp thuật sẽ không tiết lộ chi tiết kế hoạch an ninh nghiêm ngặt mới này," bộ trưởng nói, mặc dù một người trong Bộ xác nhận rằng các biện pháp bao gồm các câu thần chú pḥng thủ, bùa chú, một lô lời nguyền đối lập phức tạp, và một lực lượng nhỏ Dũng sĩ diệt Hắc ám có nhiệm vụ chuyên bảo vệ trường Hogwarts. Dường như mọi thứ đều được bộ trưởng mới cam đoan chắc chắn về sự an toàn của học sinh. Bà Augusta Longbottom nói, "Cháu tôi, Neville - một người bạn tốt của Harry Potter, t́nh cờ, đă kề vai sát cánh với Harry Potter chiến đấu chống tại bon Tử thần thực tử tại Bộ pháp thuật vào tháng 6 và - Phần c̣n lại của câu chuyện bị che bởi cái lồng chim lớn. Bên trong đó là một con cú màu trắng tuyến tuyệt đẹp. Đôi mắt màu hổ phách của nó nh́n khắp pḥng một cách hống hách. Đôi khi nó quay đầu qua nh́n chằm chằm vào cậu chủ đang ngáy của nó. Một hoặc hai lần nó mổ lách cách một cách sốt ruột nhưng Harry ngủ sâu quá nên không nghe được tiếng của nó. Cái rương lớn đặt ở giữa căn pḥng. Nắp mở bung ra như đang trông chờ. Nó hầu như trống rỗng ngoại trừ phần c̣n lại là đống đồ lót cũ, kẹo, lọ mực rỗng và vài cây viết lông được bọc kỹ. Gần đó, trên sàn nhà có trải một tờ rơi màu tía mang khẩu hiệu: ---- ĐƯỢC PHÁT HÀNH THEO CHỈ THỊ CỦA ---- Bộ Pháp Thuật BẢO VỆ NHÀ VÀ GIA Đ̀NH CỦA BẠN CHỐNG LẠI NHỮNG THẾ LỰC BÓNG TỐI Cộng đồng phù thủy đang đặt dưới sự đe dọa của một tổ chức được gọi là Tử Thần Thực Tử. Tuân theo những hướng dẫn an ninh đơn giản dưới đây sẽ giúp bảo vệ bạn, gia đ́nh bạn và nhà bạn khỏi bị tấn công. 1. Bạn không nên rời khỏi nhà một ḿnh. 2. Đặc biệt cẩn trọng trong suốt thời gian trời tối. Nếu có thể th́ sắp xếp hoàn tất mọi chuyến đi trước khi trời tốt. 3. Xem xét hệ thống an ninh xung quanh nhà bạn, phải chắc rằng các thành viên trong gia đ́nh biết sử dụng những phương pháp khẩn cấp như các câu thần chú bảo vệ và làm tan vỡ, và đối với các thành viên nhỏ tuổi trong gia đ́nh th́ phải Xuất-hiện-theo-bên-ḿnh. 4. Thỏa thuận những câu hỏi an ninh với bạn thân và gia đ́nh để ngăn ngừa Tử Thần Thực Tử cải trang thành người khác bằng cách dùng thuốc Đa dịch (xem trang 2) 5. Nếu bạn thấy người trong gia đ́nh, đồng nghiệp, bạn bè hoặc hàng xóm có những biểu hiện khác thường th́ hăy liên hệ Bộ Thi Hành Luật Pháp Thuật ngay. Họ có thể đă bị tấn công bởi lời nguyền Độc đoán (xem trang 4) 6. Nếu thấy Dấu hiệu Đen xuất hiện ở bất cứ khu vực nhà ở nào th́ KHÔNG ĐƯỢC RA NGOÀI, nhưng phải báo với trụ sở Dũng sĩ diệt Hắc Ám ngay tức khắc. 7. Việc trông thấy không được xác nhận ám chỉ Tử Thần Thực Tử có thể sử dụng Inferi (xem trang 10). Bất cứ khi nào trông thấy Inferius, hoặc chạm trán bất ngờ th́ nên báo cho Bộ Phát Thuật ngay tức khắc. Harry ngọ ngoạy, mặt nó trượt xuống cửa sổ một inch hoặc đại loại cỡ đó, làm cho cái mắt kính của nó nghiêng hẳn sang một bên, nhưng nó vẫn chưa dậy. Chiếc đồng hồ báo thức, Harry đă sửa cách đây vài năm, kêu tíc tắc rất to trên bệ cửa, chỉ mười một giờ kém một phút. Bên cạnh đó, ở chỗ Harry đang để tay, là một miếng giấy da với nét chữ ốm và nghiêng. Harry đă đọc lá thư này rất thường xuyên từ khi nhận được nó cách đây ba ngày đến nỗi khi nhận miếng giấy da được cuộn chặt gọn gàng, bây giờ th́ nó hoàn toàn phẳng ĺ. Harry thân, Nếu thuận tiện cho con th́ ta sẽ gặp con tại số 4 đường Privet Drive vào thứ sáu sắp tới này vào lúc mười một giờ tối để hộ tống con đến trang trại Hang Sóc, nơi con được mời đến ở cho đến hết kỳ nghỉ hè. Nếu con đồng ư, ta sẽ rất vui ḷng với sự giúp đỡ của con trong việc ta hi vọng được đi chung đến trang trại Hang Sóc. Ta sẽ giải thích đầy đủ khi ta gặp con. Hăy gửi cú trả lời ta. Hi vọng gặp con vào thứ sáu, Ta, người thân yêu nhất của con, Albus Dumbledore Mặc dù tận trong ḷng Harry biết, nó đă liếc trộm lá thư cứ mỗi phút từ bảy giờ tối nay, khi nó bắt đầu ngồi vào vị trí cửa sổ pḥng ngủ, nơi mà nh́n ra có thể thấy hết con đường Privet Drive. Nó biết thật vô nghĩa khi cứ đọc đi đọc lại những lời cụ Dumbledore đă viết. Harry đă gửi câu trả lời đồng ư với con cú như được yêu cầu, và những ǵ nó có thể làm bây giờ là chờ đợi cho dù cụ Dumbledore có đến hay không. Nhưng Harry vẫn chưa đóng gói đồ đạc. Dường như nếu đây là sự thật th́ thật quá tốt khi giải cứu nó khỏi nhà Dursley chỉ sau hai tuần lễ ở cùng họ. Nó không thể giũ sạch cảm giác rằng có chuyện không tốt - lá thư trả lời của nó gửi cụ Dumbledore có thể đi chệch hướng; cụ Dumbledore có thể bị ngăn cản trong việc đón nó; lá thư này có thể không phải của cụ Dumbledore mà là một tṛ bịp, tṛ đùa hoặc là một cái bẫy. Nó không thể đóng gói đồ đạc để rồi sau đó bị thất vọng và lại phải tháo dỡ đồ đạc ra lại. Hành động duy nhất mà nó làm để cảm thấy chuyến đi này là sự thật là nhốt con cú trắng tuyết Hedwig an toàn trong chuồng. Cây kim chỉ phút trên cái đồng hồ báo thức đă dịch đến số mười hai, đúng vào lúc đó, đèn đường bên ngoài vụt tắt. Harry tỉnh dậy cứ như là bóng tối bất ngờ bên ngoài đă báo thức nó. Nó vội vàng nắn thẳng cái mắt kính lại, ịn mũi vào kính cửa sổ nheo mắt nh́n xuống lề đường. Một người đàn ông cao với áo choàng dài phấp phới đang đi vào vườn. Harry nhảy dựng lên như là bị điện giựt, gơ vào ghế, và bắt đầu vồ lấy mọi thứ trên sàn quăng vào rương. Cùng lúc nó cho vào cả bộ áo choàng, hai quyển sách bùa chú và một gói thức ăn băng qua pḥng, tiếng chuông cửa reo. Dưới lầu trong pḥng khách dượng Vernon quát, "Ai lại đến vào đêm khuya khoắt thế này?" Harry thấy ớn lạnh với cái kính thiên văn bằng đồng thau trong tay và đôi giầy trong tay c̣n lại. Nó đă hoàn toàn quên cảnh báo nhà Dursley rằng cụ Dumbledore có thể sẽ đến. Cảm giác vừa sợ hăi vừa buồn cười, nó leo qua cái rương và mở cửa pḥng ngủ đúng lúc nghe một giọng trầm trầm nói, "Chào buổi tối. Chắc hẳn ông là ông Dursley. Chắc Harry đă nói với ông là tôi sẽ đến đón nó rồi chứ?" Harry chạy xuống cầu thang, và dừng lại đột ngột ở những bậc cuối v́ theo kinh nghiệm đă dạy nó phải tránh xa tầm với của dượng Vernon khi có thể. Có một người đàng ông cao, ốm và có bộ râu bạc trắng dài đến thắt lưng đang đứng ở cửa. Với cặp mắt kính nửa vầng trăng xệ trên cái mũi khoằm, ông mặc một cái áo khoác đi dường màu đen dài và đội một cái nón chóp nhọn. Dượng Vernon, người có bộ ria mép dầy như của cụ Dumbledore nhưng màu đen và đang mặc một cái áo ngủ dài màu nâu đen, nh́n chằm chằm vào vị khách như không tin vào đôi mắt ti hí của ḿnh. "Qua ánh mắt sửng sốt không thể tin được của ông, tôi đoán Harry đă không báo ông biết việc tôi sẽ đến," cụ Dumbledore nói nhă nhặn. "Dù sao, chúng ta hăy cứ cho rằng ông đă mời tôi đến nhà một cách thân mật. Thật là khờ dại nếu cứ nấn ná lâu ở ngay trước cửa trong thời điểm khó khăn như thế này." Cụ bước nhanh vào và đóng cửa lại. "Đă rất lâu kể từ lần viếng thăm trước đây của tôi," cụ Dumbledore nói, dí cái mũi khoằm nh́n sát vào dượng Vernon. "Tôi phải nói rằng gia đ́nh ông rất sung túc." Dượng Vernon không nói ǵ cả. Harry không nghi ngờ ǵ câu chuyện sẽ quay sang nó - các mạch máu của dượng đang tăng cao - nhưng có điều ǵ đó ở cụ Dumbledore khiến cho dượng dễ thở hơn. Có thể là do sự xuất hiện rất phù thủy của cụ hoặc cũng có thể là do dượng Vernon nhận ra rất khó mà quát nạt người đàn ông này. "À, chào Harry," cụ Dumbledore nói, nh́n nó qua cặp kính nửa vầng trăng với nét mặt thỏa măn. "Tốt lắm, tốt lắm." Những từ này như đánh thức dượng Vernon. Rơ ràng lâu nay dượng cho rằng bất cứ người nào nh́n Harry mà nói "tốt lắm" th́ chắc chắn người đó không có mắt. "Tôi không có ư thô lỗ -" dượng nói với giọng điệu đe dọa láo xược trong từng âm chữ. "-- nhưng thật đáng tiếc thay, sự thô lỗ không cố ư đó lại xảy ra rất thường xuyên," cụ Dumbledore kết thúc câu nói một cách nghiêm trang. "Tốt nhất là không nên nói ǵ, ông bạn ạ. A, đây chắc hẳn là Petunia." Cửa bếp mở ra, d́ của Harry đang đứng đó, mang đôi bao tay cao su và mặc một cái tạp dề bên ngoài áo ngủ, rơ ràng là d́ đang lau chùi bếp nửa chừng trước khi đi ngủ. Gương mặt như ngựa của d́ không phản ánh diều ǵ ngoại trừ sự kinh ngạc. "Albus Dumbledore," cụ Dumbledore tự giới thiệu, trong khi dượng Vernon quên không giới thiệu. "Hẳn nhiên trước đây chúng ta đă liên hệ bằng thư." Harry nghĩ thật là một cách lạ lùng để nhắc d́ Petunia nhớ có lần cụ đă gửi cho d́ một lá thư sấm, nhưng d́ Petunia đă không thừa nhận. "Và đây chắc là con trai của ông bà, Dudley?" Lúc đó Dudley vừa bước vào pḥng khách. Cái đầu to với mái tóc vàng hiện bên trên cái cổ áo sọc của bộ đồ ngủ nó mặc trông thật quái gở, miệng nó há to ngạc nhiên. Cụ Dumbledore chờ vài phút xem có người nào nhà Dursley nói ǵ không, nhưng mọi người vẫn nh́n chăm chằm cụ. "Chúng ta cứ cho rằng ông bà mời tôi ngồi nhé?" "Dudley tránh đường khi cụ Dumbledore bước ngang nó. Harry vẫn cầm cái kính thiên văn và đôi giầy, nhảy xuống những bậc thang cuối và đi theo cụ Dumbledore, lúc này cụ đă ngồi vào một chiếc ghế bành cạnh ḷ sưởi và nh́n ngó xung quanh với nét mặt thích thú. Trông cụ hoàn toàn khác thường với khung cảnh này. "Chúng ta --- chúng ta không đi sao thầy?" Harry băn khoăn hỏi. "Ừ, chúng ta sẽ đi thôi, nhưng có một vài vấn đề chúng ta cần thảo luận trước đă," cụ Dumbledore nói. "Và ta không thích làm điều này khi bắt đầu. Chúng ta sẽ xúc phạm ḷng hiếu khách của d́ dượng cháu một chút đấy." "Ông, sao ông dám?" Dượng Vernon bước vào pḥng, d́ Petunia đứng sau lưng, c̣n Dudley th́ trốn sau cha mẹ. "Vâng," cụ Dumbledore nói thản nhiên, "Tôi dám." Cụ rút đũa phép ra nhanh đến nỗi Harry hiếm khi thấy, với một cái vẩy nhẹ, cái ghế sofa vọt lại đụng vào đầu gối của cả ba người nhà Dursley làm họ té nhào xuống thành đống. Một cái vẩy nhẹ nữa, cái ghế sofa trở về vị trí cũ. "Chúng ta có thể dễ chịu hơn rồi," cụ Dumbledore nói vui vẻ. Khi cụ cất đũa phép vào túi, Harry thấy bên trong tay áo khoác bàn tay của cụ bị cháy đen và hơi quăn queo trông cứ như nó đă từng bị cháy. "Thưa thầy - có chuyện ǵ đă xảy ra với -?" "Để sau Harry," cụ Dumbledore nói. "Con ngồi xuống đi." Harry ngồi xuống cái ghế bành c̣n lại, nó chọn cái không phải trông thấy gia đ́nh Dursley, những người này đang sửng sốt không nói nên lời. "Tôi cho rằng ông sẽ thết đăi tôi một ít đồ ăn thức uống," cụ Dumbledore nói với dượng Vernon, "nhưng bằng chứng cho thấy điều đó có vẻ thật xuẩn ngốc." Cái vẩy đũa phép lần thứ ba, một cái chai nhỏ và năm cái ly xuất hiện giữa không trung. Cái chai đựng thứ nước có màu mật ong mở nắp rót xuống năm cái ly, chúng lần lượt trôi về phía từng người một trong pḥng. "Bà Rosmerta tốt bụng đă pha chế rượu mật ong này," cụ Dumbledore nói, giơ cái ly của cụ về phía Harry trong khi nó đang cầm cái ly phần nó nhấm nháp. Nó chưa từng uống thứ nước ǵ giống như thứ này, nên uống một cách vô cùng thích thú. Gia đ́nh Dursley sau một lúc nh́n nhau sợ hăi, cố phớt lờ những cái ly phần họ và huưch tay đẩy chúng sang một bên. Harry không thể nén được thắc mắc tại sao cụ Dumbledore tại tỏ ra khá là khoan khoái như thế. "Harry này," cụ Dumbledore quay sang nó nói, "có một khó khăn vừa xảy ra, ta hi vọng con có thể giải quyết giúp chúng ta. Đối với chúng ta, ư ta là Hội Phượng Hoàng. Nhưng trước tiên ta phải kể cho con là chúng ta đă t́m thấy Sirius một tuần trước, và chú ấy đă để lại cho con những ǵ chú ấy có." Phía bên kia cái ghế sofa, dượng Vernon ngẩng đầu lên, nhưng Harry không nh́n ông dượng và nó đă không nói ǵ ngoài trừ, "Dạ vâng." "Thực sự là," cụ Dumbledore nói tiếp. "Cháu có thêm một số lượng vừa phải vàng trong tài khoản của cháu tại ngân hàng Gringotts, và cháu thừa kế toàn bộ tài sản của Sirius. Phần tài sản thừa kế chưa giải quyết -" "Cha đỡ đầu của nó chết sao?" dượng Vernon la to từ phía bên kia chiếc ghế sofa. Cả cụ Dumbledore và Harry cùng quay sang nh́n dượng. Cái ly th́ vần tiếp tục khăng khăng gơ gơ vào một bên mặt dượng Vernon; ông cố gắng đẩy nó ra. "Thằng cha đó chết à? Cha đỡ đầu của nó ấy?" "Phải," cụ Dumbledore nói. Cụ không hỏi Harry tại sao nó lại không kể chuyện này cho gia đ́nh Dursley. "Vấn đề của chúng ta," cụ nói tiếp với Harry như thể đă không có sự gián đoạn nào, "là Sirius c̣n để lại cho con căn nhà số 12 quảng trường Grimmauld." "Thằng đấy để lại cho nó căn nhà hả?" dượng Vernon nói một cách thèm khát, con mắt ti hí nheo lại, nhưng không ai trả lời. "Thầy cứ tiếp tục dùng nó làm Tổng hành dinh." Harry nói. "Con không quan tâm. Thầy cứ dùng nó. Con thực sự không muốn lấy nó." Harry không bao giờ muốn đặt chân một lần nữa đến số 12 quảng trường Grimmauld nếu nó không được tham gia giúp sức. Nó nghĩ nó sẽ bị ám ảnh măi măi bởi những kư ức chú Sirius lảng vảng một ḿnh trong căn pḥng tối có mùi ẩm mốc, bị cầm tù trong một nơi mà chú rất muốn liều mạng để rời khỏi. "Thật là hào phóng," cụ Dumbledore nói. "Dù sao th́ chúng ta cũng đă tạm thời bỏ trống nó rồi." "Tại sao?" "À," cụ Dumbledore nói, phớt lờ tiếng thở dài của dượng Vernon, giờ đây đầu dượng đang bị cái ly rượu mật ong kiên tŕ gơ nhẹ, "Ḍng họ Black truyền thống đă ra chỉ thị căn nhà sẽ được truyền lại trực tiếp cho người con trai mang họ 'Black'. Sirius là người cuối cùng trong ḍng họ, cùng với em trai, Regulus, đă chết trước đó mà cả hai đều không có con. Trong khi kế hoạch của chú ấy là chú ấy muốn cho con căn nhà, tuy nhiên có khả năng là một vài câu thần chú hay bùa chú đă được đặt vào căn nhà để nó đảm bảo rằng người sở hữu căn nhà phải là một phù thủy có ḍng máu thuần chủng." H́nh ảnh bức tranh sống động kêu la inh ỏi của mẹ chú Sirius được treo trong căn nhà số mười hai quảng trường Grimmauld chợt hiện ra trong tâm trí Harry. "Cháu cá là ở đó c̣n," nó nói. "Đúng thế," cụ Dumbledore nói. "Và nếu bùa chú đó c̣n tồn tại th́ quyền sở hữu căn nhà sẽ được chuyển sang người họ hàng lớn tuổi nhất c̣n sống, nghĩa là chị họ của chú ấy, Bellatrix Lestrange." Không nhận thức được ḿnh đang làm ǵ, Harry bật đứng dậy, cai kính thiên văn và đôi giầy của nó rơi bịch xuống sàn nhà. Bellatrix Lestrange, kẻ đă giết chú Sirius, sẽ thừa kế căn nhà sao? "Không," nó nói. "Ừ, hiển nhiên là chúng ta không mong muốn bà ấy thừa kế căn nhà," cụ Dumbledore nói điềm tĩnh. "Hoàn cảnh này đầy rắc rối phức tạp. Chúng ta không biết loại bùa chú nào đă được đặt lên căn nhà, ví dụ như, làm bùa chú Unplottable sẽ giúp cho quyền sở hữu được truyền từ Sirius. Có thể Bellatrix sẽ đến căn nhà ấy bất cứ lúc nào. Nên đương nhiên là chúng ta phải chuyển ra ngoài cho đến khi chúng ta t́m ra cách," "Nhưng làm sao chúng ta t́m ra cách để biết cháu có thể sở hữu nó?" "May mắn thay," cụ Dumbledore nói, "có một cách kiểm tra đơn giản." Cụ đặt cái ly cạn sạch xuống cái bàn nhỏ kế bên cạnh cái ghế, nhưng trước khi cụ kịp nói ǵ th́ dượng Vernon quát lên "Ông có thể bỏ những cái thứ chết tiệt này ra khỏi chúng tôi được không?" "Harry nh́n quanh, ba người nhà Dursley đang lấy tay ôm lấy đầu, c̣n những cái ly th́ cứ nhảy lên nhảy xuống trên đầu họ, rượu mật ong bên trong th́ bay văng khắp nơi. "Ồ, tôi xin lỗi," cụ Dumbledore nói một cách lịch sự, và vẩy cây đũa phép lần nữa. Cả ba cai ly biến mất. "Nhưng ông biết không, sẽ thật là phải phép nếu ông uống nó." Trông như thể dượng Vernon sắp nổ tung với lời đáp trả vừa rồi, nhưng ông chỉ đơn thuần lùi lại phía sau cùng với d́ Petunia và Dudley mà không nói ǵ, tiếp tục chỉa đôi mắt heo về phía cây đũa phép của cụ Dumbledore. "Con thấy đấy," cụ Dumbledore quay qua nói tiếp với Harry như thể dượng Vernon chưa hề thốt ra lời nào, "nếu con thực sự thừa kế căn nhà, c̣n c̣n thừa kế -" Cụ vẩy cây đũa phép lần thứ năm. Có một tiếng tách to, và một con gia tinh hiện ra với một cái ṿi giống như cái mũi, đôi tai dơi khổng lồ và đôi mắt lồi màu đỏ, cúi ḿnh xuống tấm thảm nhà Dursley, trên ḿnh trùm một cái giẻ rách cáu bẩn. D́ Petunia thét lên, trong trí nhớ của bà chưa từng có thứ ǵ bần thỉu như thế trong pḥng khách nhà bà. Đôi chân to bè của Dudley co rúm lại và đứng bất động như thể con quái vật kia sẽ chạy lại gần bộ đồ ngủ của nó, dượng Vernon rống lên, "Cái quái ǵ thế kia?" "Kreacher," cụ Dumbledore đáp. "Kreacher không đi đâu, Kreacher không đi đâu, Kreacher không đi đâu!" con gia tinh rền rĩ, to đến mức dượng Vernon giậm chân, nhăn nhó bịt tai lại. "Kreacher thuộc về bà chủ Bellatrix, ồ vâng, Kreacher phục vụ ḍng họ Black, Kreacher muốn bà chủ mới cơ, Kreacher không đi theo thằng nhóc láo lếu Potter đâu, Kreacher không chấp nhận, không chấp nhận, không chấp nhận -" "Con thấy đấy Harry," cụ Dumbledore nói lớn vượt qua tiếng rền rĩ của Kreacher "không chấp nhận, không chấp nhận, không chấp nhận," "Kreacher sẽ cho thấy sự miễn cưỡng khi chuyển cho nó quyền sở hữu." "Tôi không quan tâm," Harry nói, nh́n con gia tinh đang kêu la một cách phẫn nộ. "Con không muốn có nó." "Không chấp nhận, không chấp nhận, không chấp nhận, không chấp nhận -" "Con muốn nó chuyển quyền sở hữu cho Bellatrix Lestrange sao? Hăy nhớ rằng nó đă sống ở tổng hành dinh của Hội Phượng Hoàng suốt năm ngoái." "Không chấp nhận, không chấp nhận, không chấp nhận -" Harry nh́n chằm chằm cụ Dumbledore. Nó biết không thể để Kreacher đến sống cùng với Bellatrix Lestrange, nhưng cái ư nghĩ làm chủ nó, có trách nhiệm với con vật đă phản bội của Sirius th́ thật ghê tởm. "Hăy ra lệnh cho nó," cụ Dumbledore nói. "Nếu nó thuộc quyền sở hữu của con, nó sẽ phải tuân lệnh. Nếu không, chúng ta sẽ phải nghĩ cách để giữ nó không trở về với bà chủ của nó." "Không chấp nhận, không chấp nhận, không chấp nhận, KHÔNG CHẤP NHẬN -" Giọng Kreacher giờ đây như đang gào thét. Harry không nghĩ ra việc ǵ ngoài việc, "Kreacher, câm mồm!" Có vẻ như Kreacher vừa bị nghẹt thở. Nó ôm lấy cổ họng, miệng nó vẫn đang cáu tiết, mắt nó lồi ra. Sau một vài giây nuốt như điên, nó quẳng người nó xuống tấm thảm (d́ Petunia khóc thút thít) và dộng tay chân xuống sàn nhà, trông nó thật hung tơn, nhưng hoàn toàn im lặng. "Tốt, việc này làm đơn giản mọi vấn đề," cụ Dumbledore vui mừng nói. "Có vẻ như Sirius biết chú ấy phải làm ǵ. Con chắc chắn là chủ của căn nhà số mười hai quảng trường Grimmauld và là chủ của Kreacher." "Con phải - con phải giữ nó ở chung sao?" Harry kinh hoàng hỏi, Kreacher đang quẫy đạp dưới chân nó. "Không nếu con không muốn," cụ Dumbledore nói. "Ta có thể đề nghị, con có thể gửi nó tới Hogwarts để làm việc trong nhà bếp ở đó. Như vậy th́, những con gia tinh khác có thể để mắt trông chừng nó." "Dạ," Harry phấn khởi đáp, "vâng, con sẽ làm như thế. Này Kreacher, ta muốn mi đến Hogwarts làm việc trong nhà bếp ở đó với những con gia tih khác." Kreacher đang nằm tựa lưng xuống thảm, chân tay giơ lên, cúi đầu nh́n Harry một cách căm ghét, và với một tiếng bụp lớn, nó biến mất. "Tốt lắm," cụ Dumbledore nói. "Vẫn c̣n một vấn đề nữa với con bằng mă, Buckbeak. Hagrid đă trông nom nó kể từ khi Sirius chết, nhưng Buckbeak giờ đây là của con luôn, vậy nếu con muốn có một sự sắp đặt khác -" "Không," Harry nói ngay, "nó cứ ở với bác Hagrid. Con nghĩ Buckbeak thích thế." "Hagrid sẽ rất sung sướng," cụ Dumbledore mỉm cười nói. "Hagrid đă rất cảm động khi gặp lại Buckbeak. T́nh cờ, chúng ta đă quyết định đặt tên lại cho Buckbeak v́ sự an toàn của nó. 'Witherwings' là tên từ giờ trở đi của nó mặc dù ta nghi ngờ Bộ pháp thuật sẽ đoán ra nó chính là con bằng mă họ đă tuyên án tử h́nh. Bay giờ, Harry này, con đă đóng gói hành lư chưa?" "Ơ ... -" "Chắc là ta đă nhầm?" cụ Dumbledore sắc sảo hỏi. "Cháu đi - ờ - dọn dẹp ngay," Harry vội vàng nói, rôi nhanh chóng nhặt cái kính thiên văn và đôi giầy lên. Nó tốn khoảng gần mười phút để thu lượm những thứ cần thiết; cuối cùng nó mới lấy cái áo tàng h́nh dưới gầm tủ cho vào, vặn chặt cái b́nh mực thay đổi màu sắc, và nhét cái vạc vào trong cái rương. Sau đó, nó kéo lê cái rương một bên tay, tay c̣n lại xách cái lồng con Hedwig đi xuống nhà. Nó thất vọng thấy cụ Dumbledore không chờ ở cửa chính, điều đó có nghĩa là nó phải vào pḥng khách. Không ai nói ǵ. Cụ Dumbledore ngồi im, trông rất thanh thản nhưng bầu không khí th́ rất nằng nề căng thẳng, Harry không đủ can đảm nh́n gia đ́nh Dursley khi nó nói: "Thưa thầy - con đă sẵn sàng." "Tốt," cụ Dumbledore nói. "C̣n một điều cuối cùng." Cụ quay sang nói với gia đ́nh Dursley. "Chắc ông bà cũng biết, Harry trưởng thành vào năm -" "Không," d́ Petunia nói lần đầu tiên kể từ khi cụ Dumbledore tới. "Xin lỗi, sao cơ?" cụ Dumbledore hỏi lịch sự. "Không. Nó nhỏ hơn Dudley một tháng, mà Dudley th́ chưa đến tuổi mười tám cho đến năm tới." "À," cụ Dumbledore nói nhă nhặn, "nhưng trong thế giới phù thủy, chúng tôi trưởng thành vào tuổi mười bảy." Dượng Vernon lẩm bẩm, "Thật lố bịch," nhưng cụ Dumbledore đă ngắt lời ông, "Giờ đây, như ông bà đă biết, phù thủy mang tên Chúa Tể Voldemort đă quay trở lại. Cộng đồng phù thủy đang tiến hành một cuộc chiến tranh. Harry, người mà Chúa Tể Voldemort đă cố gắng giết một vài lần rồi, đang gặp phải những nguy hiểm to lớn hơn rất nhiều cái ngày mà tôi để nó lại cửa nhà ông bà mười lăm năm trước, với một lá thư giải thích về án mạng của bố mẹ nó và nhấn mạnh rằng tôi hi vọng ông bà có thể trông nom nó như là con cái trong nhà." Cụ Dumbledore dừng lại, và mặc dù giọng của cụ rất nhẹ và ấm, nhưng cụ lại tỏ ra rất giận dữ, Harry cảm thấy sự lạnh nhạt và để ư thấy gia đinh Dursley đang bu sát vào nhau. "Ông bà đă không làm như tôi yêu cầu. Ông bà đă không đối xử với Harry như con trai ḿnh. Nó không nhận được ǵ ngoài sự ghẻ lạnh và cay nghiệt từ ông bà. Nói đúng hơn là nó đă phải trốn tránh những tổn thương tệ hại mà ông bà đă gây ra cho một đứa trẻ bất hạnh như nó." Cả d́ Petunia và dượng Vernon nh́n quanh theo bản năng như thể có một người khác không phải Dudley ôm chặt họ. "Ủa - ngược đăi Dudders? Ông nói sao?", dượng Dursley bắt đầu cáu tiết, nhưng cụ Dumbledore ra dấu im lặng, ông im bặt như thể cụ Dumbledore vừa đấm ông một cú. "Phép thuật mà tôi đă nhắc đến mười lăm năm trước là Harry được một sức mạnh bảo vệ chỉ khi nó gọi căn nhà này là 'nhà'. Dù khốn khổ, nó vẫn ở đây, dù không được chào đón, dù bị ngược đăi, ông bà vẫn phải miễn cưỡng để nó ở trong nhà. Phép thuật này sẽ ngừng hoạt động cho đến khi nó mười bảy tuổi, nói cách khác là đến khi nó trưởng thành. Tôi chỉ yêu cầu một điều là: ông bà cho phép Harry quay trở về căn nhà này một lần nữa trước sinh nhật lần thứ mười bảy của nó, điều này đảm bảo sự an toàn cho nó cho đến lúc nó trưởng thành." Không người nào nhà Dursley lên tiếng. Dudley hơi nhăn mặt khó chịu như thể nó đang cố gắng trốn thoát khi bị ngược đăi. Dượng Vernon trông như thể bị nghẹn cổ họng, d́ Petunia th́ trông xúc động một cách kỳ lạ. "Harry này ... đă đến lúc chúng ta đi thôi," cụ Dumbledore nói, đứng dậy và vuốt thẳng lại áo choàng dài màu đen của ḿnh. "Hẹn ngày gặp lại," cụ nói thêm với gia đ́nh Dursley, trông họ thư thể mong ngày này không bao giờ tới, cụ bỏ nón ra và bước ra khỏi pḥng. "Tạm biệt," Harry nói vội với gia đ́nh Dursley, và bước theo cụ Dumbledore, cụ dừng lại bên cạnh cái rương và cái lồng con Hedwig của Harry. "Chúng ta không thể để những thứ này làm vướng víu," cụ nói, và rút đũa phép ra một lần nữa. "Ta sẽ gửi chúng đến trang trại Hang Sóc chờ trước ở đó. Dù sao, ta cũng muốn con để tấm áo tàng h́nh ở trong cái rương luôn." Harry gặp vài khó khăn khi nhét cái áo tàng h́nh vào trong cái rương, nó cố gắng để cụ Dumbledore không thấy đống lộn xộn bên trong. Sau khi đă nhồi nhét xong, cụ Dumbledore vẩy đũa phép, cái rương, cái lồng cú cùng con Hedwig biến mất. Cụ Dumbledore vẩy đũa phép lần nữa, của chính mở ra, bên ngoài tối thui. "Bây giờ, Harry, chúng ta hăy bước ra màn đêm bên ngoài và đuổi theo sự mạo hiểm phù phiếm nhé." Dịch giả : Mashi Nguồn: http://www.hp6vn.net.tf |
| Sleeping.... | |
![]() |
|
BaoBinh
|
Aug 19 2005, 06:34 PM Post #2 |
![]()
My Favourite Film...!
![]()
|
Chương 4 Horace Slughorn Mặc dù sự thật là trong quá khứ Harry mong đợi từng giây từng phút để hy vọng 1 cách hăo huyền là cụ Dumbledore sẽ đến và đón ḿnh đi, nhưng giờ đây harry lại cảm thấy rơ ràng hơn bao giờ hết sự lúng túng của ḿnh khi cả 2 người cùng bước ra con đường Privet . Từ trước tới giờ nó chưa bao giờ có được một cuộc nói chuyện thích hợp với ngài hiệu trường của trường Hogwarts. Giữa họ luôn có khỏang cách nào đó. Kỷ niệm về những lần gặp gỡ gần đây nhất lại hiện lên, và nó ngày càng dồn dập làm cho tâm trí của Harry càng thêm bối rối. Nó muốn tranh thủ cơ hội này để nói thật nhiều thứ khác, chứ không phải là những lời từ chối về những thứ tài sản thừa kế mà cụ Dumbledore kể ra . Tuy nhiên có lẽ như cụ Dumbledore đang rất b́nh thản như không có ǵ. “Hăy luôn sẵn sàng đũa thần của con bên cạnh Harry à”. Cụ nói 1 cách rành mạch. “Nhưng con nghĩ rằng ,con không được phép sử dụng phép thuật ngoài trường học, đúng không ạ?" “Nếu như có một cuộc tấn công “ Cụ Dumbledore trả lời. "Ta cho phép con sử dụng bất kỳ phép thuật hay lời nguyền để đánh trả. Nhưng ta nghĩ rằng con đừng nên lo lắng quá ,sẽ không có chuyện ǵ xảy ra đêm nay đâu.” “Tại sao không hả cụ?” “V́ có ta đi với con,” cụ Dumbledore trả lời b́nh thản . "Ta sẽ lo cho con, Harry à” Cụ bước đi và dừng lại một cách đột ngột ở cuối đường Privet. “Con đă chưa… ừ nhưng, con chưa học môn “Độn thổ” mà phải không?” Cụ hỏi đột ngột. “Dạ chưa” Harry trả lời. ”Con nghĩ rằng phải tới 17 tuổi mới được học ạ." “Con sẽ được học ngay bây giờ” cụ Dumbledore trả lời. ”Vậy th́ điều trước tiên là con phải nắm tay của ta thật chặt . Cánh tay trái ấy –nếu con không phiền Con cũng đă thấy rồi đấy – tay cầm đũa của ta , vào lúc này nó khá yếu ớt.” Harry làm theo những lời nói của cụ một cách chính xác. “Tốt lắm”.Cụ Dumbledore nói “Bây giờ th́ chúng ta đi thôi” Harry cảm thấy cánh tay của cụ Dumbledore xoắn ṿng xung quanh nó và những ṿng xoắn đó ngày càng nhiều và quấn chặt lấy nó. Điều cuối cùng mà nó cảm giác được là mọi thứ trở nên tối đi; nó cảm thấy bị dồn ép rất mạnh từ nhiều phía khác nhau; nó không thể thở được và có cảm giác như là có những thanh thép nẹp thùng đang xiết chặt quanh ngực của nó, mắt th́ gần như bị ép sâu vào trong đầu, màng nhĩ cũng tương tự như thế và sau đó th́……. Harry hít vào thật sâu luồng không khí mát lạnh về đêm ngay khi mắt nó cừa mở ra. Nó cảm thấy như là ḿnh với vừa đi qua một ống nhựa rất chật chội. Nhưng chỉ vài giây sau đó, nó nhận ra rằng ḿnh không con ở chỗ cũ nữa, con đường Privet đă biến mất. Nó và cụ Dumbledore đang ở giữa quảng trường của một ngôi làng hoang vắng nào đó. Ngay giữa quảng trường là một đài tường niệm chiến tranh đă lâu đời, bao chung quanh nó là nhữnh cái ghế tựa dài. Khi Harry đă trấn tĩnh trở lại th́ nó nhận ra ḿnh vừa thử qua phép “Độn thổ” lần đầu tiên trong đời. “Con có sao không Harry?”Cụ Dumbledore hỏi nó với một vẻ đầy lo lắng. “Con cảm thấy như thế nào, lạ lắm phải không!” “Con khoẻ ạ” Harry trả lời, nó cọ cọ vào lỗ tai và trả lời một cách miễn cưỡng. ”Nhưng con vẫn thích đi bằng chổi thần hơn …..” Cụ Dumbledore mỉm cười, ”Đi lối này” cụ nói sau khi sửa lại chiếc áo choàng của ḿnh cho ngay ngắn. Cất những bước chân nhanh nhẹn, cụ đi qua một quán trọ trống vắng và những ngôi nhà không hơn ǵ quán trọ mấy. Lúc đó đă gần nữa đêm rồi nếu tính theo giờ của một cái đồng hồ được treo trên vọng gác ngôi nhà thờ gần đó. “Nói cho ta nghe Harry" Cụ Dumbledore hỏi “Vết thẹo của con c̣n đau chút nào nữa không?” Harry đưa cánh tay lên trán ḿnh, chạm nhẹ vào vết thẹo h́nh ánh chớp một cách vô thức. “Không có ạ” Harry trả lời “Con cũng đang tự hỏi về chuyện đó, con nghĩ rằng nó sẽ đau nhứt lắm đây khi mà Voldemort đă có lại được quyền năng của ḿnh“ Nó liếc mắt nh́n cụ Dumbledore và thấy một vẻ hài ḷng biểu lộ rơ trên khuôn mặt cụ. “Ta th́ lại nghĩ khác" cụ Dumbledore nói “Cuối cùng rồi th́ chúa tể Voldermort cũng nhận ra trong thâm tâm là sự nguy hiểm khi con đọc được những suy nghĩ và cảm giác của hắn. Điều này chứng tỏ hắn đang sử dụng Occlumency để ngăn con thực hiện điều này.” "Con không phàn nàn về chuyện này." Harry nói, và nhớ về việc cậu không bỏ lỡ bất cứ giấc mơ hay những ánh sáng lóe lên trong đầu của Voldemort. Hai người hướng về góc đường, qua một cái hộp điện thoại và một chỗ đậu xe buưt. Harry ngước nh́n lên cụ Dumbledore lần nữa, "Thưa giáo sư" "Ǵ thế Harry?" "Ơ - chúng ta chính xác là đang định đến đâu vậy?" "Đây, đây là ngôi làng ma thuật tên là Budleigh Babberton." "Và chúng ta đang làm ǵ ở đây?" "À vâng, ta chưa nói cho con biết." [thiếu 1 đoạn] Slughorn nh́n Dumbkedore một cách độc ác một lúc, rồi lầm bầm :” tôi chẳng cho chúng một cơ hội nào cả. Tôi di chuyển liên tục trong cả một năm trời, chẳng ở lại nơi nào quá một tuần cả. Chuyển từ nhà Muggle này sang nhà Muggle khác. Chủ nhân của ngôi nhà này đang đi nghỉ ở đảo Canary. Ở đây rất thoải mái, tôi sẽ rât tiếc khi rời khỏi đây. Điều đó đơn giản thôi, chỉ cần một bùa đông cứng được yểm trên những chiếc chuông chống trộm ngớ ngẩn mà họ lắp đặt và đảm bảo rằng hàng xóm không phát hiện ra ông đang động vào cái piano. Tài nhỉ, Dumbledore nói, “ nhưng nghe như một sự tồn tại mệt mỏi của một lăo già đă hết xí quách đi t́m kiếm một cuộc sống yên tĩnh. Bây giờ, nếu như ông đang ở Hogwarts… Nếu như ông định nói với ta là cuộc sống của ta có thể b́nh yên hơn ở cái ngôi trường khó chịu của ông th́ ông có thể tiết kiệm lời. Albus, ta có thể đang chạy trốn, nhưng một số lời đồn hài ước đă tới tai ta kể từ khi Dolores Umbridge ra đi. Nếu như đó là cách đối xử của ông đối với các giáo viên trong thời ḱ này Giáo sư Umbridge chạy vào giứa đàn nhân mă, Dumbledore nói, Ta nghĩ rằng ông, Horace, biết rơ về hậu quả của việc chạy vào trong rừng và gọi một đàn nhân mă là “bọn thú lai bẩn thỉu” “Đó là điều mà bà ta đă làm à” Slughorn thốt lên, “ Mụ đàn bà ngu ngốc, chẳng giống bà ta b́nh thường tí nào” Harry nén cười và cả Dumbledore và Slughorn quay sang nh́n nó. “Xin lỗi” Harry vội vàng nói “ Đó chỉ là – Con cũng khôgn thích bà ta” Dumbledore đột ngột đứng dậy “ Ông định đi là “ Slughorn hỏi, trông khuân mặt đầy vẻ hi vọng “ Không, ta chỉ muốn sử dụng pḥng tắm của ông thôi”Dumbledore nói: ”Ồ” Slughorn nó, thể hiện rơ sự thất vọng “ Thứ 2 bên trái theo hàng lang ở của vào” Dumbledore sải bước ra khỏi pḥng. Khi cánh của đóng lại sau lưng cụ, một sự im lặng bao trùm. Một lát sau, Slughoen đứng lên nhưng dường như không chắc là nên làm ǵ với chính ḿnh. Hắn nh́n lén Harry một cái và đi về hướng ḷ sưởi và quay lưng lại với nó, hơi ấm tỏa ra sau lưng ông ta Đừng nghĩ rằng ta không biết tại sao ông ta lại nuôi dậy mày” hắn nói một cách đột ngột Harry nh́n Slughorn một cách đơn giản, Đôi mắt bạc thếch của lăo lướt trên cái sẹo của Harry, bây giờ đang tập trung vào khuôn mặt của nó “Mày rất giống cha của mày” ”Vâng, cháu đă từng được nghe thế” Harry trả lời “ Ngoại trừ đôi mắt,mày có đôi mắt… “ Giống như mắt của mẹ cháu” Harry đă được nghe nhiều lần và nó cảm thấy mệt mỏi. “Hmn. Ừ, đúng. Là giáo viên th́ không nên thiên vị học tṛ,đương nhiên, nhưng đó là một học sinh cưng của ta. Mẹ của mi. Slughorn thêm vào, nhằm trả lời cho cái nh́n ḍ hỏi của Harry. Lily Evans,một trong những học sinh xuất sắc nhất ta đă từng dậy. Sôi nổi, hoạt bát, mi biết đó. Một côgái hấp dẫn. Ta đă từng nói với nó là nó nên ở trong nhà của ta. Nhưng ta đă chỉ nhận được một câu trả lời láo xược. « Nhà của ông là nhà nào » Ta là người phụ trách nhà Slytherin” Slughorn nói. « Ồ, và bây giờ” ông ta tiếp tục một cách vội vă, quan sát những biểu hiện trên gương mặt của Harry, vung vẩy ngón tay đeo nhẫn mập ú về phía Harry » đừng có định căi lại ta . Mày cũng là một tên Gryffindor như mẹ của mày, đúng không ? Đúng rồi, đó thường là truyền thống gia đ́nh. Nhưng không phải luôn luôn. Mày đă bao giờ nghe đến Sirius Black chưa ? Chắc chắn là mày nghe rồi, xuất hiện trên báo chí trong suốt 2 năm qua, đă chết vài tuần trước đây. Dường như có một bàn tay vô h́nh xoắn lấy ruột gan Harry và giữ chặt nó lại. Ờ, dù sao, đó là một chiến hữu của ba mày ở trường. Cả nhà của Black đă ở trogn nhà của ta, nhưng Sirius đă dừng lại ở nhà Gryffindor. Thật là đáng xấu hổ - hắn ta là một thằng bé thông minh. Ta đă dậy anh trai hắn, Regulus khi hắn ta đến trường, nhưng ta thích Sirius hơn. Giọng Sughorn như một nhà sưu tập say mê đang ra trả giá cao hơn trong một cuộc bán đấu giá. H́nh như đang ch́m vào trong kư ức, ông ta nh́n chằm chằm vào bức tường đối diện, quay vu vơ tại chỗ để đảm bảo rằng hơi ấm đang ở sau lưng ông ta. Mẹ của mi là một tên máu bùn – đương nhiên. Ta đă không tin khi biết điều đó. Ta đă nghĩ mẹ mi là thuần chủng, nó thật sự giỏi. Một trong những người bạn tốt nhất của cháu là con của Muggle. Và bạn đó là người giỏi nhất trong khoá. Thật buồn cười là tại sao thỉnh thoảng điều đó lại xảy ra nhỉ” Slughorn nois Thật thế, Harry nói một cách lạnh lùng. Slughorn nh́n nó một cách ngạc nhiên” Mày không nên nghĩ là ta đang định kiến. Hắn nói. Không không không,. Ta đă chắng nói mẹ mi là một trong những học tṛ ta cưng nhất trong cuộc đời hay sao. Và c̣n có Dirk Cresswell học sau mẹ ngươi một năm, bây là là trưởng pḥng Thông tin Goblin và đương nhiên, là một người có nguồn gốc Muggle, một học tṛ xuất sắc và vẫn cung cấp cho ta những thông tin nội bộ về những ǵ đang diễn ra tại ngân hàng Gringgotts. Hắn khoe khoang một hồi rồi im, mỉm cười một cách tự thoả măn và chỉ vào những khung tranh lấp lánh chụp những người ăn mặc bảnh bao, mỗi người đang hầu như không nhúc nhích. Tất cả đều là những học tṛ cũ của ta, tất cả là bằng chứng. Mày có thấy Barnabas Cuffe, biên tập của tờ Tiên tri hàng ngày. Nó luôn quan tâm để nghe các ư kiến của ta về các tin tác hàng ngày. Và Ambrosius Flume, của Honeydukes, một ḥm mây để đựng thức ăn mỗi ngày sinh nhật, và lư do là ta đă giới thiệu nó tới Ciceron Harkisss để bắt đầu công việc đầu tiên của nó. Và đằng sau mi, nếu mi nghểnh cổ nên sẽ thấy – đó là Gwenog Jones, đội trưởng của HolyHead Harpies…Mọi người luôn ngạc nhiên khi nghe ta ở cùng với đội bóng danh tiếng Harpies và có vé miễn phí bất cứ khi nào ta muốn. Điều này có vẻ làm ông ta vui sướng tột độ. “Và tất cả những người này biết t́m ông ở chỗ nào, và gửi cho ông những thứ đó” Harry hỏi, không khỏi băn khoăn tại sao bọn Tử thần Thực tử không thể lần theo được ông Slughorn khi mà các giỏ thức ăn, vé Quidditch, và các vị khách cần hỏi xin lời khuyên và ư kiến vẫn đến được với ông ta. Một nụ cười lướt qua trên mặt của Slughorn, rất nhanh. “Tất nhiên là không” ông ta nói và nh́n vào Harry “ ta đă không liên lạc với ai trong một năm qua” Harry có ấn tượng rằng những từ đó đă gây sốc cho chính bản thân Slughorn, ông ta mất b́nh tĩnh trong một chốc,rồi nhún vai Vẫn thế, những phù thuỷ khôn ngoan phải giữ đượcb́nh tĩnh trong những thời điểm thế này. Tất cả phải tỉnh táo để nói chuyện với Dumbledore, nhưng nhận một ví trí ở trường Hơgwarts bây giờ đồng nghĩa với việc tuyên bố một cách rộng răi với mọi người ḷng trung thành của ta với Hội Phượng Hoàng. Và trong khi ta chắc chắn rằng đó là những người rất dũng cảm và đáng khâm phục và cả những người c̣n lại, cá nhân ta không thích tỉ lệ tử vong cao đó... Ông không phải gia nhập Hội Phượng Hoàng để dậy ở Hơgwarts” Harry la lên, không giữ được nét nhạo báng trong giọng nói của ḿnh: Thật không thể thông cảm được với cuộc sống sung túc của Slughorn kho nó nhớ đến Sirius, ẩn nấp trong các hang động và tồn tại bằng thịt chuột. “ Hầu hết các giáo viên không ở trong t́nh cảnh như thế và không một ai trong họ bị giết, trừ Quirrell, và đó là do ông ta nhận cái mà ông ta phải nhận khi làm việc cho Voldemort” Harry chắc rằng Slughorn cũng là một phù thuỷ không dám nghe tên của Voldemort và nó không thất vọng. Slughorn rùng ḿnh và quàng quạc phản đối nó, nhưng nó lờ đi. Cháu cho là những giáo viên là những người an toàn hơn hết thảy mọi người khi thầy Dumbledore làm hiệu trưởng, đó là người duy nhất mà Voldemore sợ, có phải như thế khôgn” Harry tiếp tục. Slughorn nh́n chằm chằm vào khoảng không một lúc. Dường như hắn đang nghĩ về những lời nói của Harry. Ờ, đúng, sự thật là kẻ mà không nên nói tên ra chưa bao giờ cố gắng để chiến đấu với Dumbledore” hắn lầm bầm một cách miễn cưỡng” và người ta có thể lập luận rằng v́ ta đă không tham gia danh sách Tử thần thực tử, Kẻ mà không nên nhắc đến tên đó khó có thể coi ta là bạn bè, và trong trường hợp này, Ta có thể sẽ an toàn hơn khi ở gần lăo Dumbledore hơn một tí. Ta không thể giả vờ rằng cái chết của Amelia không tác động đến ta. …Nhất là với bà ta, với tất cả các mối quan hệ và sự bảo vệ của Bộ phát thuật. Dumbledore quay trở lại pḥng và Slughorn nhảy dựng lên như thể lăo ta quên rằng Dumbledore đang ở trong cùng ngôi nhà. “ Ồ, lăo đây rồi, Albus” hắn nói “ lăo đi lâu thế, rối loạn tiêu hoá à” Kkhông, đơn giản là ta chỉ đọc một tờ tạp chí của dân Muggle” Dumbledore nói” ta yêu thích những mẫu đan. Ờ, Harry, chúng ta đă làm phiền ḷng hiếu khách của Horace đủ rồi. Ta nghĩ đă đến lúc chúng ta phải đi. Không một chút do dự, Harry đứng bật dậy, ruột Slughorn thắt lại Các người đi à”” Vâng, thực tế, Ta nghĩ rằng ta biết một nguyên thân thất bại v́ ta nh́n thấy một người Thất baị…? Slughorn dường như đang bị kích động. Lăo vặn vẹo các ngón tay mập ú và và bồn chồn khi nh́n thấy Dumbledore thắt chặt chiếc áo choàng du lịch và Harry kéo khoá chiếc jacket của nó. Ờ, ta rất tiếc là ông không muốn công việc đó,. Horace” Dumbledore nói, đưa cánh tay không bị thương lên ra hiệu chào tạm biệt. “ Trường Hogwarts sẽ rất hân hạnh được chào đón ông trở lại. Bất kể chúng tôi tăng cường an ninh như thế nào, ông vẫn luôn được chào đón đến thăm, nếu như ông muốn. Vâng…Ờ …rất hân hạnh, như tôi đă nói…. Tạm biệt “Tạm biệt” Harry nói Hai người đang ra đến cửa trước th́ một tiếng hét vang lên đằng sau: “Được rồi, được rồi, Ta sẽ làm” Dumbledore quay lại nh́n thấy Slughorn đứng thở dốc ở cửa pḥng khách Ông sẽ quay trở lại… “Vâng, vâng” Slughorn nói, không giữ được kiên nhẫn, “ Ta điên rồi mất, nhưng ta sẽ làm” ”Tuyệt” Dumbledore tươi cười” Horace, Chúng ta sẽ gặp lại nhau vào ngày mùng 1 tháng 9”. ”Được” Slughorn lầm bầm Khi ra đến ngoài vườn, giọng của Slughorn c̣n vọng theo sau lưng họ “ Ta muốn được tăng lương, Dumbledore.” Dumbledore cười thầm. Cánh cổng vườn đung đưa rồi đóng lại sau lưng hai thầy tṛ, họ bắt đầu đi xuống đồi, xuyên qua bóng tối và màn sương cuồn cuộn. “Làm tốt lắm, Harry “ Dumbledore khen. Con không làm ǵ cả” Harry thốt lên đầy ngạc nhiên. Ồ, không, con đă làm. Con đă chỉ cho lăo Horace chính xác những ǵ ông ta được khi quay trở lại Hơgwarts. Con có thích ông ta không "Er..." Nó không chắc rằng nó thích lăo Slughorn hay không. Nó nghĩ lăo có vẻ dễ chịu theo cách của lăo, nhưng cũng có vẻ huyễn hoặc và, trái với tất cả những ǵ lăo nói, lăo đă rất ngạc nhiên khi thấy con của một ngừoi Muggle trở thành một phù thuỷ giỏi. “Horace” Dumbledore nói, giúp cho Harry khỏi phải nói bất cứ điều ǵ, “ giống như cuộc sống của ông ta. Ông ta thích ở bên cạnh những người nổi tiếng, thành công và có quyền lực. Ông ta tận hưởng cảm giác ông ta có thể ảnh hưởng những người này. Ông ta chưa bao giờ muốn tự ḿnh ngồi vào vị trí của những người kia. Ông ta thích đứng sau lưng – có nhiều khoảng trống hơn để thể hiện, con có thể thấy. Ông ta lựa chọn cẩn thận những học tṛ cưng ở Hogwarts, vài học sinh có tham vọng hoặc đầu óc, đôi khi là v́ sự quyến rũ và thông minh. Ông ta có một sở trường bí ẩn là có thể chọn đúng được những người sẽ trở thành đứng đầu trong lĩnh vực của họ. Horace thành lập một dạng câu lạc bộ dành cho những học sinh được yêu quư của ông ta, với ông ta là người ở trung tâm, đưa ra các giới thiệu, xây dựng các quan hệ hữu ích giữa các thành viên, và luôn luôn thu hoạch đuợc một lợi ích ǵ đó đổi lại. có thể là môt hộp dứa tẩm đường miễn phí mà ông ta thích hay là cơ hội để giới thiệu thành viên cao cấp tiếp theo của pḥng thông tin Goblin. harry đột nhiên có một h́nh ảnh sống động về một con nhện lớn, xe một tấm mạng xung quanh nó, bắn các sợi tơ ở khắp nơi để kéo những con ruồi sặc sỡ lại gần. ”Ta nói với con tất cả những điều này không phải để con quay lưng lại với Horacwe, ờ, bây giờ chúng ta phải gọi là Thầy Slughorn, mà là để con đề pḥng” Dumbledore nói, “ Không nghi ngờ ǵ, thầy đó sẽ cố gắng thu nhận con, Harry. Con sẽ là vật trang trí cho bộ sưu tập của ông ta : Thằng-bé-vẫn-sống....hoặc, như họ gọi con trong thời gian gần đây:” Người được chọn” Khi nghe những lời này, một cảm giác ớn lạnh không liên quan ǵ đến màn sương xung quang tràn ngập trong Harry. Nó gợi lại những câu nói mà nó đă được nghe cách đây vài tuần, những lời có một ư nghĩa đặc biệt và kinh khủng đối với nó :” không kẻ nào có thể sống khi kẻ kia đă chết” Dumbledore dừng lại, ngang với nhà thờ mà họ đă đi qua lúc trước. Chúng ta sẽ bắt đầu, Harry, nắm lấy tay ta. Harry đă sẵn sàng cho Apparition ( h́nh như là độn thổ hay là ǵ nhỉ, quên mất) nhưng vẫn cảm thấy không thoải mái. Khi áp lực biến mất và nó cảm thấy nó có thể hít thở trở lại, nó nhận ra ḿnh đang đứng trên một con đường làng bên cạnh Dumbledore và đang nh́n vào h́nh bóng vặn vẹo của ngôi nhà được yêu thích thứ 2 trên thế giới của nó: Hang Sóc. Bất chấp cảm giác kinh sợ vừa thoáng qua trong nó, tinh thần của nó không làm ǵ được ngoại trừ cất đi cái gánh nặng đó. Ron đang ở trong kia, và các bác Weasley, người nấu ăn ngon hơn tất cả những người mà Harry biết. ” Nếu con không phiền”, Dumbledore nói khi hai người bước qua cổng,” ta có vài lời muốn nói với con trước khi chúng ta chia tay. Chuyện riêng, có lẽ ở đây??? Dumbledore chỉ vào một một ngôi nhà phụ bằng đá nơi nhà Weasleys cất giứ chổi bay của họ. Một phút bối rối, Harry theo Dumbledore chui qua cánh cửa cọt kẹt vào trong một khoảng không nhở hơn một cái tủ áo trungb́nh. Dumbledore chiếu sáng đầu cây đũa phép, nó bừng cháy như một ngọn đuốc và quay lại mỉm cười với Harry. Ta hi vọng con sẽ bỏ qua cho ta v́ ta đă nhắc đến nó, Harry, nhưng ta rất thoải mái và có một chút hănh diện về cách mà con đă đối mặt sau tất cả những chuyện đă xẩy ra ở Bộ Pháp Thuật. Cho phép ta nói điều này, ta nghĩ rằng Sirius rất tự hào về con. Harry thắt lại, giọng nói của nó dường như từ bỏ nó. Nó không nghĩ nó có thể chịu được việc trao đổi về Sirius. Nó đă đủ đau đớn khi nghe Dượng Vernon nói” Cha đỡ đầu của nó chết rồi a” và thậm chí tồi tệ hơn khi nghe cái tên Sirius được phát ra một cách t́nh cờ thông qua Slughorn. “Thật là một sự tàn nhẫn khi con và Sirius có quá ít thời gian ở bên nhau.” Dumbledore nói, Một kết thúc tàn bạo đối với cái đáng nhẽ ra phải là một mói quan hệ lâu dài và hạnh phúc. Harry gật đầu, đôi mắt của nó tập trung vào một con nhện đang ḅ trên chiếc nón của cụ Dumbledore. Nó có thể nói rằng cụ Dumbledore hiểu, rằng cụ thậm chí nghi ngờ rằng cho tới tận khi lá thư của cụ đến nơi, Harry đă trải qua hầu hết thời gian ở nhà Dursleys, nằm trên giường, bỏ ăn và nh́n chằm chằm vào của sổ phủ đầy sương, tràn ngập cảm giác giá lạnh và trống rỗng mà nó đă trải qua khi đối mặt với bon giám ngục. ” Thật khó để chấp nhận rằng chú ấy sẽ không viết thư cho cháu nữa” cuối cùng Harry cất tiếng, bằng một giọng rất nhẹ. Mắt nó đột nhiên rực lên và nó phải nhắm lại. Nó cảm thấy thật ngớ ngần v́ phải chấp nhận điều đó, nhưng sự thật là nó có một người ở bên ngoài Hơgwarts quan tâm đến những chuyện xảy ra với nó, như một người cha. Việc phát hiện ra có một người cha nuôi là một trong những điều tuyệt vời nhất đối với nó…và bây giờ những con cú đưa thư sẽ không bao giờ đem lại cho nó cảm giác dễ chịu đó một lần nữa. “Sirius có ư nghĩa đối với con nhiều đến mức con chưa bao giờ được biết đến trước đó. Dumbledore nói, Một cách tự nhiên, sự mất mát này là một thảm hoạ… Nhưng khi con ở nhà Dursleys » Harry ngắt lời, giọng của nó bắt đầu mạnh dần” Con nhận ra rằng con không thể thu ḿnh hoặc sụp đổ. Chú Sirius hẵn sẽ không muốn như thế, có phải không ạ. Và dù sao, cuộc đời là quá ngắn. Hăy nh́n Bà bones, Emmeline Vance…Cháu có thể sẽ là người tiếp theo, có phải thế không. Nhưng nếu là như thế” Nó nói một cách giận dữ, nh́n thẳng vào đôi mắt màu xanh của cụ Dumbledore đang ánh lên dưới ánh sáng của cây đũa thần: “con sẽ đem theo bao nhiêu tử thần thực tử con có thể tiêu diệt và và Voldemort nữa, nếu như con có thể làm điều đó. ”Xứng đáng là con của ba má con và là con nuôi của Sirius” Dumbledore nói, với một cái vỗ lên lưng Harry tỏ ư tán thành. “ Ta sẽ bỏ mũ ta ra, hoặc ta sẽ, nếu như ta không sợ chỉ cho con con nhện” Và bây giờ, Harry, một vấn đề có liên quan gần hơn, Ta đă thấy là con đă đọc tờ Nhật Báo Tiên Tri 2 tuần qua Vâng, Harry trả lời, tim nó bắt đầu đập nhanh hơn. Và con sẽ thấy rằng có nhiều điều đă bị tiết lộ có liên quan đến chuyến đi của con đến Pḥng Tiên Tri. Vâng, Harry trả lời ;” và bây giờ mọi người biết rằng con là một…. ” Không, họ không biết” cụ Dumbledore ngắt lời “ chỉ có hai người trên thế giới biết được đầy đủ nội dung về lời tiên tri liên quan đến con và chúa tể Voldemort, và cả hai người đó đang đứng trong căn pḥng cất chổi bẩn thỉu và đầy nhện này. Đó là sự thật, dù sao, rất nhiều người đă đoán, một cách chính xác, rằng Voldemort đă cử các Tử thần Thực tử đến để đánh cắp lời tiên tri, và đó là lời tiên tri có liên quan đến con. Và Ta nghĩ rằng ta đă đúng khi nói rằng con đă không nói với ai rằng con biết điều mà lời tiên tri nói. “Không” Harry đáp ” Một quyết định khôn ngoan” Dumbledore nói,” mặc dầu ta nghĩ rằng con sẽ thoải mái với những người bạn của con Ronald Weasley và Hermione Granger. Đúng, cụ nói tiếp, khi Harry nh́n có vẻ giật ḿnh “ Ta nghĩ họ nên biết, Con sẽ làm họ thất vọng khi không chia sẻ một vài điều quan trọng với họ. Con không muốn.... ” Làm họ lo lắng hoặc sợ hăi???” Dumbledore nói, quan sát Harry qua cặp kính h́nh vầng trăng của cụ” Hoặc con thú nhận là chính bản thân con đang lo lắng và sợ hăi? Con cần những người bạn, Harry. Và con đă nói đúng, Sirius sẽ không muốn con sống thu ḿnh harry không nói ǵ cả, nhưng Dumbledore dường như không yêu cầu một câu trả lời. Cụ nói tiếp: Một chuyện khác, cũng có liên quan, ta muốn con sẽ học những bài học riêng cùng với ta trong năm nay. “ Riêng - với thầy” Harry nói, sự ngạc nhiên thay cho sự yên lặng đầy lo lắng trước đó. Đúng, ta nghĩ đă đến lúc ta tham gia nhiều hơn vào việc học của con Thầy sẽ dậy con cái ǵ a, thưa thầy ”Oh, cái này một tí, cái kia một tí, “ Dumbledore nói một cách hài ước Harry chờ đợi đầy hi vong, nhưng cụ Dumbledore không tiết lộ thêm điều ǵ, và nó hỏi thêm một điều mà đă làm nó rất khó chịu trước đó. Nếu con học với thầy, con sẽ không phải học các bài học Occlumency với Snape nữa chứ” Thầy Snape, Harry, và không, con sẽ không Tuyệt, Harry nói, thở phào, bởi v́ chúng là.......... Nó dừng lại, cẩn thận không nói ra điều nó thực sự nghĩ Ta nghĩ dùng từ “thất bại” ở đây là hợp nhất, Dumbledore nói, gật đầy Harry cười Uh, điều đó có nghĩa là con sẽ không gặp thầy Snape nhiều nữa kề từ giờ đúng không, Harry nói “ bởi v́ thầy không cho con tham gia các lớp học độc dựoc trừ khi con đạt điểm suất sắc trong ki thi lấy Bằng phù thuỷ thường đẳng, mà con chưa đạt được. Đừng đếm các con cú trước khi chúng đến “ Dumbledore nói một cách trang trọng “ Ta đang nghĩ đến điều nên xảy ra cuối ngày. Bây giờ, harry, 2 điều nưa, trước khi chúng ta chia tay. Điều đầu tiên ta muốn con giữ chiếc áo Tàng H́nh bên cạnh bất cứ lúc nào từ giờ trở đi. Thậm chí là ở Hơgwarts. Chỉ là đề pḥng, con hiểu ư ta chú Harrt gật đầu Và cuối cùng, khi con đang ở đây, Hang Sóc được đảm bảo an ninh tốt nhất là Bộ Phép Thuật có thể làm. Những biện pháp này đă gây ra rất nhiều phiền toái đối với Arthur và Molly – ví dụ tất cả thư từ của họ sẽ được kiểm tra tại Bộ trước khi gửi đi, họ không ngại một điều ǵ, tất cả họ quan tâm là sự an toàn của con. Dù sao, sẽ là sự đền đáp không xứng đáng nếu con mạo hiểm cuộc sống của con khi ở cùng với họ Con hiểu : Harry đáp nhanh “Rất tốt” Dumbledore nói, mở cửa pḥng đựng chổi và bước ra sân. "Ta nh́n thấy ánh lửa trong bếp. Chúng ta không nên tước đoạt lâu hơn nữa cơ hội ca cẩm con gầy như thế nào" Dịch giả : vomenh, Hong An dịch 1 đoạn 1/4 Nguồn: http://www.hp6vn.net.tf |
| Sleeping.... | |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Truyện Các Lọai - Tục Ngữ - Danh Ngôn · Next Topic » |



BaoBinh




2:06 AM Jul 12